Chương 114: Ngoại truyện 5: Nếu án oan năm đó không xảy ra (1).

Một.

"Nhân chi sơ, tính bổn, bổn…"

Một thiếu niên nho nhỏ nằm bên cửa sổ, tấm lưng gầy yếu lộ rõ từng đốt xương sống, bộ quần áo trên người hơi rộng để lộ cổ áo rộng mở. Dù nhìn hắn gầy nhưng quần áo trên người lại sạch sẽ, tóc cột lộn xộn làm rơi xuống không ít sợi. Lúc này hắn đang nằm nhoài trên sách, ngón tay nhỏ bé chỉ vào từng chữ, khổ sở phân biệt.

"Tính bổn thiện." Một thiếu niên tầm bảy tám tuổi đi tới nói với hắn: "A Thốn, sao ngươi lại học đi học lại mấy câu này vậy?"

A Thốn đáp: "Vẫn chưa thuộc."

Thiếu niên này tên là Tam Du, cũng không tính là người bạn đầu tiên mà A Thốn kết giao được ở đây, thường ngày hai người chỉ nói chuyện vài câu mà thôi.

Tam Du nói: "Ngươi nên học phân biệt mặt chữ cho tốt trước đã, cứ học thuộc như vậy cũng vô ích thôi."

A Thốn không hề phản ứng, tiếp tục đọc chữ trên sách: "Tính tương cận,… Cẩu bất, bất…"

Lại mắc kẹt ở một chỗ, Tam Du vỗ nhẹ vai hắn khuyên nhủ: "Hôm nay thôi đi, tất cả mọi người đều đang chờ ở sân trước đấy, ngươi không ra xem à?"

"Xem cái gì?" A Thốn ngẩng đầu nhìn cậu ta, lộ ra gương mặt trẻ con, tuy miệng hỏi nhưng trên mặt không có biểu cảm nghi hoặc.

"Nghe nói hôm nay Tiểu thiếu gia sẽ đến." Tam Du đáp.

"Bùi lão gia có đến không?" A Thốn hỏi.

Tam Du nói: "Nghe nói không đến, gần đây Bùi lão gia bận cho nên mới để Tiểu thiếu gia đến."

Cậu ta vừa dứt lời sân trước đã vang lên một trận ồn ào do cách khá xa nên âm thanh đứt quãng không rõ ràng.

Tam Du vừa nghe đã lập tức chạy ra ngoài: "Nhất định là Tiểu thiếu gia đến rồi, mau ra xem!"

A Thốn nghe nói Bùi lão gia không đến nên cũng mất đi hứng thú, không để ý lời gọi của bạn mà tiếp tục cúi đầu đọc sách. Những đồ vật Bùi lão gia mang tới mọi người đều có phần, không cần phải tranh giành, nếu đã không gặp được Bùi lão gia thì tất nhiên cũng không cần đi chen chúc với người khác. Thân thể hắn gầy yếu, lúc trước lại bị thương nặng, xương sườn còn chưa liền hẳn, nếu bị người khác chen đè thì không đáng.

Hắn tiếp tục vùi đầu nghiên cứu chữ trong sách, thỉnh thoảng nghe thấy sân trước truyền đến tiếng ồn ào. Có lẽ là gió tháng ba ấm áp dễ chịu, ánh nắng rọi lên người nên chẳng mấy chốc hắn đã buồn ngủ.

A Thốn cẩn thận cất sách, xuống khỏi ghế dựa, chậm rãi đi về giường mình rồi cởi giày bước lên, dùng chăn mỏng quấn mình thành một cái kén nhỏ, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Không biết đã ngủ bao lâu, A Thốn bị một trận ồn ào đánh thức.

Vừa mở mắt ra thì đã thấy có người đẩy cửa bước vào, theo sau là sáu bảy thiếu niên ríu rít không biết đang nói gì.

Sau đó A Thốn thấy một thiếu niên trạc tuổi bọn họ bước vào cửa.

Cậu không giống với những đứa nhỏ ở nơi này.

Cậu mặc y phục gấm họa tiết lá phong đan xen giữa hai sắc đỏ rực và trắng tuyết, cổ đeo vòng ngọc màu sắc rực rỡ, thắt lưng mang ngọc bích nhỏ xinh treo tua vàng óng. Đầu đội mũ ngọc, chân đi giày bạc, lộ ra gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn lại xinh đẹp, là vẻ quý khí trời sinh chưa từng nhuốm gió sương.

Bên cạnh cậu có rất nhiều người vây quanh, không ngừng gọi cậu là "Tiểu thiếu gia".

A Thốn rúc mình trong chăn, trong lòng biết đây chính là đứa con duy nhất dưới gối của Bùi lão gia, nghe người khác nói cậu tên là Bùi Thiệu Sinh.

Bùi Thiệu Sinh bị rất nhiều người vây quanh, cũng không nhìn thấy trên giường còn cuộn một cái kén nho nhỏ, trên mặt cậu cười tươi, bị mọi người chen tới bên tường.

Bọn họ hô lên "Khắc tên, khắc tên", ai nấy đều dùng những mảnh đá nhọn khắc tên mình lên đó.

Tai Bùi Thiệu Sinh bị tiếng ồn làm ong ong, gần như không nghe được câu nào rõ ràng, cậu sắp bị sự nhiệt tình của những người này nhấn chìm.

Cậu đến chỗ ở của các cô nương trước rồi mới đến nơi này, những cô nương dịu dàng điềm tĩnh, thỉnh thoảng mới có vài người tính tình hoạt bát nhưng cũng không ồn ào. Cậu vốn tưởng rằng hôm nay thay cha đến tặng đồ sẽ nhanh chóng kết thúc rồi về nhà, nhưng không ngờ khi đến nơi ở của các thiếu niên lại bị họ quấn lấy.

Chỉ là dù nhóm thiếu niên này đối với cậu nhiệt tình như lửa, nhưng từ đầu đến cuối đều giữ một khoảng cách nhất định bên cạnh cậu, vô cùng cẩn thận sợ vô tình chen phải cậu. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!