Chương 113: Ngoại truyện 4: Yến tiệc mừng năm mới – Nguyệt một đời bên nhau!

Đêm ba mươi Tết, ngày cuối cùng của năm Hi Bình thứ bốn mươi ba.

Hoàng cung tổ chức một yến tiệc long trọng chúc mừng năm mới, thiết đãi bá quan văn võ cùng chung vui, từ lúc chạng vạng đã có các triều thần lần lượt dẫn theo gia quyến tiến vào cửa cung.

Kỷ Vân Hành được người đón đến Hoàng cung từ khi trời còn chưa tối, đưa vào đại điện nơi tổ chức yến tiệc.

Đây cũng không phải lần đầu tiên nàng đến Hoàng cung.

Tháng mười năm nay, nàng đã đến Kinh thành.

Dọc đường từ Linh Châu đến Kinh thành phải đi qua núi cao sông dài, cảnh sắc trên đường đi đều là phong cảnh tuyệt đẹp có một không hai, Kỷ Vân Hành chưa từng nghĩ thế gian lại rộng lớn đến vậy.

Thế nhưng, hành trình dài ngày chung quy cũng khiến người ta mỏi mệt. Sau khi nhìn ngắm thỏa thuê, càng về sau nàng chẳng còn hứng thú xuống xe ngắm cảnh nữa, chỉ mong có thể mau chóng đến Kinh thành.

Vào cuối tháng mười, lần đầu tiên Kỷ Vân Hành nhìn thấy cổng thành Kinh thành.

Bức tường thành cao lớn nguy nga, bên trên cắm nhiều hàng cờ phấp phới bay trong gió, dù ở xa cũng có thể thấy rõ. Trên đường sá đông nghịt người vào thành, tiếng người nói cười rộn ràng, trên người mặc trang phục đủ loại sắc màu, tựa như mọi người từ khắp nơi đổ về đây.

Xe ngựa chạy một mạch trên đường lớn, đến cổng thành lại giảm tốc độ chạy chầm chậm vào thành, Kỷ Vân Hành không nhịn được vén rèm lên len lén nhìn ra bên ngoài. Kinh thành quả thực phồn hoa hơn hẳn Linh Châu, đường sá rộng lớn vô cùng, các lầu gác đình đài đều được xây dựng rất hoành tráng. Dưới mái hiên vòm cong treo những chiếc đèn lồng, nhìn xa xa chỉ thấy đủ màu sắc đan xen, hình thành nên một bức tranh thiên nhiên hoa mỹ.

Sau đó, Kỷ Vân Hành đã được đưa đến trạch viện nơi Tô Y ở. Ngôi nhà ấy nằm ngay bên cạnh Hoàng cung, đúng như lời bà ấy đã viết trong thư, bên ngoài có rất nhiều thị vệ đứng canh gác.

Hứa Quân Hách xuống xe ngựa trước, quay đầu định đỡ Kỷ Vân Hành, không ngờ nàng quá nôn nóng nên đã tự nhảy xuống, may mà hắn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, mới tránh cho nàng ngã lộn nhào trước cửa.

Mới đỡ nàng đứng vững lại, Hứa Quân Hách vừa định trách vài câu, nàng đã xách váy chạy thẳng vào trong.

Kỷ Vân Hành đếm ngón tay thầm tính, nàng đã nửa năm không gặp Tô Y rồi. Từ lúc chín tuổi đến giờ, nàng chưa từng xa Tô Y lâu như vậy, trong lòng nhớ nhung vô cùng.

Vừa vào cửa đã thấy một chú chó nhỏ thè lưỡi chạy vội ra mừng, Kỷ Vân Hành ngồi xuống v**t v* nó, cười gọi: "Học Học, Học Học…"

Hứa Quân Hách đi theo phía sau, nghe thấy xưng hô này mà giật cả mí mắt.

Đúng lúc này Tô Y bước ra, chỉ tay vào trán nàng: "Con nhóc này, từ nay không được gọi nó là Học Học nữa. Từ khi đến Kinh thành, ta đã đổi tên cho nó rồi, giờ gọi là Bình An."

Kỷ Vân Hành đứng dậy ôm chầm lấy Tô Y, kể hết nỗi nhớ nhung với bà. Mới nói được mấy câu, Tô Y đã rưng rưng nước mắt lau mãi không hết.

Hai người ôm nhau khóc một hồi, nói chuyện rất lâu mới dần bình tĩnh lại.

Sau đó, Kỷ Vân Hành hỏi vì sao chú chó lại đổi tên, Tô Y mới hắng giọng giải thích, chữ "Học" phạm phải tên húy của Thái tôn Điện hạ, mà nay đã ở trong Hoàng thành đương nhiên không thể dùng chữ này để đặt tên cho chó, nếu bị người cố ý nghe thấy sẽ rước lấy phiền phức. Sau này vì quá lo lắng và mong nhớ Kỷ Vân Hành, bà đã đặt tên cho chó con là Bình An, mỗi ngày gọi cả trăm ngàn lần như một lời thành tâm cầu nguyện, mong Kỷ Vân Hành được bình an thuận lợi vượt qua khó khăn.

Hiện giờ mọi chuyện đã ổn thỏa, những ngày tháng nguy hiểm và gian khổ đều đã qua đi. Tô Y nhìn tới nhìn lui thấy Kỷ Vân Hành bình an vô sự, lòng mới yên ổn chọn cắm rễ ở Kinh thành, bà muốn chọn một vị trí đẹp để mở quán, định theo nghiệp cũ tiếp tục kinh doanh tửu lâu.

Hứa Quân Hách cũng góp không ít sức trong đó, trong Hoàng thành có ai dám không nể mặt Hoàng thái tôn? Hắn đích thân tìm vị trí tốt cho Tô Y, giám sát việc xây dựng tửu lâu, đến ngày khai trương hắn còn dẫn nhiều công tử thế gia trong thành đến ủng hộ. Nhờ vậy cho đến nay. Liên Y Lâu đã nổi tiếng khắp Kinh thành, không chỉ người bản địa mà còn có rất nhiều người từ nơi khác nghe danh tìm đến.

Sau khi việc kinh doanh của tửu lâu đã vào guồng quay, Tô Y bận rộn suốt ngày, phần lớn thời gian bà đều không ở nhà. Mà Bùi Thiệu Sinh cũng không chịu ngồi yên, y lại thích lang thang khắp nơi trong Kinh thành, thỉnh thoảng lại mang về nhà vài món đồ kỳ lạ.

Khoảng thời gian Hứa Quân Hách mới trở lại Kinh thành, hắn bận rộn tối mày tối mặt, ngoài việc triều chính ra hắn còn phải đối mặt với đủ loại tiệc tùng xã giao. Thế nhưng dù bận, hắn vẫn tranh thủ chút ít thời gian nhàn rỗi đến tìm Kỷ Vân Hành thực hiện lời hứa trước kia, đưa nàng vào Hoàng cung dạo chơi, dẫn nàng tham quan nơi mình đã sống nhiều năm.

Khi tửu lâu ổn định hơn Hứa Quân Hách mới không còn bận rộn như trước, lúc đó đã là cuối tháng Chạp, ngay trước thềm yến tiệc cuối năm.

Tuyết ở Kinh thành không lớn như Linh Châu, gió cũng không quá buốt giá. Kỷ Vân Hành mặc áo ngắn đối khâm màu sen phấn, cổ áo lông mềm mại ôm sát cổ, hoa văn dệt chỉ vàng lấp lánh dưới ánh đèn. Bên dưới là váy dài màu lam thủy vân, lộ ra mũi giày nhọn. Tô Y còn khoác thêm cho nàng áo choàng lông cừu, vừa buộc dây áo cho nàng vừa nhỏ giọng dặn dò:

"Vào Hoàng cung tuyệt đối không được nói năng tùy tiện. Nếu như Hoàng thái tôn không ở bên cạnh mà có người đến bắt chuyện với con, con chỉ cần tìm lời từ chối khéo là được."

Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn gật đầu, đáp: "Dạ, con biết rồi."

Tô Y nhìn nàng, nhưng vẫn không yên tâm. Lúc bà nghe tin Kỷ Vân Hành phải vào cung tham dự yến tiệc cuối năm, trong lòng bà lo sốt vó.

Yến tiệc do Hoàng Đế tổ chức là sự kiện chỉ những nhân vật có danh tiếng và địa vị trong triều mới được tham gia, đa phần đều là trụ cột của toàn bộ Đại Yến. Từ lúc nào mà Kỷ Vân Hành có thể tham gia những bữa tiệc như thế này? Huống hồ người nào người nấy ở tiền triều hậu cung đều là những người khôn ngan, nếu như có người rắp tâm muốn làm gì đó với Kỷ Vân Hành, chỉ sợ nàng sẽ không nhìn ra được rồi lại bị cuốn vào trong những phiền toái đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!