Kỷ Vân Hành ngồi bên cửa, chó con quấn quýt dưới chân nàng, thỉnh thoảng lại nhảy lên chơi đùa với vạt áo xanh thẫm đang rũ xuống đất.
Nàng nhìn ra chiếc bát đã vỡ tan cùng nước cháo vương vãi tung tóe dưới đất ngoài sân, thở dài một hơi.
Trong tay Kỷ Vân Hành không phải không có tiền. Thường ngày, nàng ghi sổ sách cho Tiết Cửu cũng kiếm được kha khá, thêm vào mỗi lần đến gặp Tô Y, bà ấy đều nhét cho nàng vài lượng bạc, không nhiều nhưng đủ cho chi tiêu thường ngày của nàng.
Thế nhưng, Kỷ Vân Hành không thể giữ quá nhiều tiền bên mình, bởi tiểu viện này tuy ngày thường hẻo lánh không ai lui tới, nhưng chẳng thể che giấu được thứ gì quá giá trị.
Vài năm trước, khi Kỷ Vân Hành vừa tròn tuổi cập kê, Tô Y đã tặng nàng một cây trâm vàng.
Đó là một cây trâm làm từ vàng ròng, đầu trâm khắc hai đóa hoa dành dành bằng ngọc dương chi trắng muốt tinh xảo vô cùng, nhìn qua đã thấy rất xa hoa.
Kỷ Vân Hành rất thích, tiếc rằng chỉ cài được hai ngày thì đã bị Kỷ Doanh Doanh giật mất. Đến bây giờ, Kỷ Vân Hành vẫn chưa có cách nào lấy lại được.
Sau khi Tô Y biết chuyện đã đến Kỷ gia đòi lại công bằng, nhưng cũng bị họ mời ra ngoài.
Nói đến cùng, bà ấy cũng không phải thân thích ruột thịt của Kỷ Vân Hành, thậm chí không tính là bà con xa, chỉ là bạn cũ của mẹ Kỷ Vân Hành thuở thiếu thời, quan hệ rất thân thiết mà thôi.
Bà ấy cũng chẳng có tư cách để đón Kỷ Vân Hành ra khỏi Kỷ gia, chỉ có thể mỗi năm gửi cho nhà họ một số bạc lớn, mong họ không đối xử quá tệ bạc với nàng.
Nhiều năm qua, Kỷ gia tuy không đánh mắng Kỷ Vân Hành, ba bữa cơm hằng ngày vẫn được cung cấp, trời lạnh cũng có người đưa than và quần áo dày. Nhưng ngoài những điều ấy, họ chẳng hề quan tâm gì thêm.
Kỷ Vân Hành cũng không thấy cuộc sống của mình quá khổ sở, ngay cả khi ăn không no ở Kỷ gia, nàng cũng có thể lẻn ra ngoài tự mình mua thức ăn yêu thích.
Giờ đây, trong tiểu viện xuất hiện một người không rõ lai lịch, chẳng những nói năng lảm nhảm mà còn làm vỡ bát của nàng, bảo nàng ngồi đây chờ, nói là đi nhờ người khác mua cơm đến cho nàng.
Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn ngồi yên, chống tay lên má nghiêng đầu nhìn về phía bức tường cao của tiểu viện, trong lòng không ngừng thắc mắc.
Tường cao như vậy, làm sao hắn leo vào được?
Nếu đập đầu xuống đất, chẳng phải sẽ chết ngay sao?
Hứa Quân Hách hoàn toàn không biết Kỷ Vân Hành đang suy nghĩ đến những vấn đề này, hắn đi ra phía cửa bên hông hậu viện, qua khe hở chỉ rộng một người để nói chuyện với Ân Lang.
Lần này hắn ra ngoài không hề phô trương, chỉ cưỡi ngựa tới, dẫn theo hai tùy tùng là Ân Lang và Hạ Nghiêu.
Ân Lang không biết võ công, sức khỏe không được khỏe mạnh, mới cưỡi ngựa nửa canh giờ đã mệt chết khiếp, đến mức chẳng còn sức đi nhanh.
Lúc này, Hứa Quân Hách bước ra sai người đi mua cơm, nhưng lại không thấy bóng dáng Hạ Nghiêu đâu, hắn nhíu mày hỏi: "Hạ Nghiêu đi đâu rồi?"
Ân Lang cúi đầu, hai tay dâng lên một mũi tên gãy làm đôi, bẩm báo: "Điện hạ, vừa nãy sau khi ngài vào trong, đột nhiên có một mũi tên bắn về phía thuộc hạ. May mà Hạ Nghiêu đã chém gãy nó, sau đó đuổi theo kẻ bắn tên kia."
Nghe vậy, ánh mắt Hứa Quân Hách tối sầm lại, đưa tay lấy nửa mũi tên lên xem, chỉ nhìn thoáng qua rồi ném trả lại cho Ân Lang, hờ hững nói: "Mũi tên này là đồ tự mài, chế tạo rất thô ráp, kẻ bắn tên về phía ngươi không phải người trong quan phủ."
Mũi tên được mài một cách sơ sài, không phải vũ khí dùng để giết người, càng không phải do quan phủ chế tạo. Điều này cho thấy hành tung của Hứa Quân Hách vẫn chưa bị ai phát hiện, mũi tên đó không nhằm vào Hoàng thái tôn hắn, mà là nhắm vào người lạ đứng bên ngoài tiểu viện của Kỷ Vân Hành.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ, thảo nào đồ ngốc Kỷ Vân Hành thường hay trốn ra ngoài chơi, khi thì đi ghi sổ sách cho tiệm thịt lợn, lúc lại chạy đến Liên Y Lâu, cứ đi đi về về nhưng chưa từng gặp nguy hiểm gì, hóa ra là có người âm thầm theo dõi bảo vệ.
Vừa nãy hắn chỉ mới bước chân vào tiểu viện chưa được bao lâu, mũi tên cảnh báo đã bắn tới.
Đang nghĩ ngợi thì Hạ Nghiêu chạy vội trở về. Hắn ta th* d*c, chỗ xương sườn có thêm một vết thương, máu chảy thấm ướt nửa bộ y phục, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Thấy vậy, Hứa Quân Hách cũng rất ngạc nhiên, nhướn mày hỏi: "Ai lại có thể khiến ngươi bị thương thế này?"
"Khởi bẩm Điện hạ, cách thức đó thuộc hạ chưa từng gặp qua, e là tay lão luyện của một lò mổ dân gian nào đó." Hạ Nghiêu vén áo quỳ xuống thỉnh tội: "Thuộc hạ vô năng, đã để gã chạy mất."
Lò mổ là tiếng lóng trong Ám vệ các của họ.
Ngự tiền Ám vệ đều phải trải qua những cuộc đấu đá sinh tử và giành thắng lợi, cho nên trong Ám vệ các, mỗi một vòng giao tranh đều được gọi là lò mổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!