Kỷ Vân Hành đứng ở một góc khuất bên đường, đang nhìn chằm chằm vào một cậu bé đá vào quả bóng cát trước mặt cách đó không xa.
Vào buổi chợ sớm, trên đường đông người qua lại, tiếng rao hàng ồn ào vang lên bên tai không dứt, người dân bình thường đều có việc bận rộn cần phải làm, hiếm có ai giống như Kỷ Vân Hành mới sáng sớm đã đứng ở đầu đường như đang chờ đợi gì đó.
Bỗng nhiên, cậu bé đang chơi đùa bỗng dùng sức đá quả bóng cát tròn lẳn kia đến chỗ Kỷ Vân Hành, cậu bé nhìn theo hướng quả bóng cát lăn đi, lập tức nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang đứng ở đó, vẻ mặt cậu bé bỗng biến sắc, vội tăng tốc chạy đuổi theo quả bóng cát.
Nhưng đã muộn rồi, quả bóng cát kia lăn đến chỗ Kỷ Vân Hành thì dừng lại, nàng nhanh chóng lao tới phía trước cầm lấy quả bóng cát rồi quay đầu bỏ chạy.
Lén lút đợi ở đây rất lâu chính là vì giây phút này.
Kỷ Vân Hành chạy một mạch đi rất xa, cậu bé phía sau không đuổi kịp, thấy quả bóng cát mình chơi bị lấy đi xa, nó ngồi dưới đất khóc lớn, cha mẹ của nó vội chạy tới dỗ dành, nói đó chỉ là thứ đồ chơi nhặt được, đợi đến buổi chợ phiên sẽ mua cho nó một cái khác, nhưng sau đó Kỷ Vân Hành đã chạy đi xa không còn nghe thấy thêm nữa.
Quả bóng cát tròn lẳn này thực chất là đồ chơi do tự tay Kỷ Vân Hành làm ra.
Nàng chắp vá những mảnh vải cắt từ quần áo cũ lại với nhau, đổ cát đầy vào trong, sau đó xâu một vài tua rua được bện từ những sợi dây mỏng để tạo thành một món đồ chơi thô sơ.
Mấy ngày trước lúc nàng đang cầm đồ chơi trong tay chơi ở trên đường, không cẩn thận làm rơi xuống đất, quả bóng lăn sang bên đường đã bị đứa nhóc kia nhặt được. Kỷ Vân Hành từng chạy tới xin lại, nhưng lại bị cha của cậu bé hùng hổ dọa cho một trận, nàng sợ bị đánh cho nên không dám đòi nữa.
Mấy ngày nay ngày nào nàng cũng dậy sớm, cuối cùng cũng đợi được cơ hội lấy lại đồ của mình.
Mặc dù đồ chơi đã bị đá qua đá lại dưới đất xám xịt bẩn thỉu, nhưng Kỷ Vân Hành cũng không để ý, nàng đem về giặt sạch là được rồi, lấy lại được đồ đã mất luôn khiến người ta thấy vui vẻ.
Nàng chạy lon ton trên đường, đi sâu vào bên trong chợ cho đến cuối đường mới dừng lại. Giờ khắc này nơi đó đã đứng đầy người, họ đều đang xếp hàng đến mua thịt lợn.
Thấy Kỷ Vân Hành đến, người phụ nữ hoạt bát bên cạnh cười híp mắt nói: "Tiểu tiên sinh, hôm nay đến sớm quá nhỉ."
Kỷ Vân Hành không trả lời ngay, nàng lau đi mồ hôi lấm tấm trên đầu mũi, sau đó thở hổn hển vài ba hơi mới nhìn về phía người phụ nữ vừa nói kia rồi chậm rãi đáp lời: "Ngày nào con cũng đến sớm hơn Tiết thúc."
Mấy người bên cạnh đều bật cười theo, ai nấy đều oán trách Tiết Cửu sao vẫn chưa đến.
Vừa mới dứt câu, người đã đến nơi.
Tiết Cửu là một người đàn ông lực lưỡng, tuổi tác đã qua bốn mươi, toàn thân cường tráng toàn bắp thịt, ông là đồ tể nổi tiếng trên con đường này.
Ông ấy không nuôi lợn mà chỉ bán thịt lợn, hơn nữa còn bán một ngày nghỉ bốn ngày. Theo lý thì không có người nào làm ăn kiểu này nhưng riêng Tiết Cửu là vậy. Nguyên nhân là do ông ấy phải mua thịt lợn từ nơi khác về, thời gian cả đi lẫn về cộng lại vừa đúng ba ngày rưỡi, nửa ngày còn lại sẽ giết lợn chia thịt, thế nên cũng chỉ có thể bốn ngày mở bán một lần.
Cũng không biết thịt lợn ông ấy bán là mua từ đâu mà rất khác với thịt lợn ở Linh Châu, da lông không có màu đen mà là màu hồng nhạt, ăn vào không chỉ mềm mà còn không có mùi tanh. Vậy nên cho dù thịt lợn nhà Tiết Cửu bán đắt hơn những nhà khác một chút, nhưng cửa tiệm vẫn rất đắt hàng, mỗi lần thịt lợn cập bến, từ sáng sớm ở cuối chợ đã đầy người đứng xếp hàng chờ đợi.
Tiết Cửu thuê một cửa tiệm nhỏ trong chợ để bán thịt, nhưng ông ấy không biết một chữ nào, thế nên đã thuê Kỷ Vân Hành làm tiên sinh phụ trách thu chi của cửa tiệm, nàng chịu trách nhiệm ghi sổ sách, đây cũng là lý do vì sao những người kia gọi Kỷ Vân Hành là tiểu tiên sinh.
Năm nay Kỷ Vân Hành mười bảy tuổi, nàng sở hữu nước da trắng sáng như ngọc, đôi mắt mèo con đen láy như được nước mực tô vẽ nên, kết hợp cùng làn da trắng ngần, chỉ liếc mắt nhìn thôi cũng khiến người ta choáng ngợp trước dáng vẻ xinh đẹp của nàng. Bên dưới góc mắt trái có một nốt ruồi đen nho nhỏ tô điểm thêm một chút tinh xảo, mái tóc dài mượt như tơ lụa chỉ buộc bằng một sợi dây đơn giản.
Trên người nàng là bộ váy dài màu trúc xanh, giống như búp măng vừa tách mở, dịu dàng mềm mại đến mức bắt mắt.
Một cô nương dáng dấp xinh xắn lại có tính cách dịu dàng, hơn nữa còn viết chữ rất đẹp, nếu đặt vào trong một gia đình bình thường đã được xem là điều kiện cực tốt, e rằng vừa đến tuổi sẽ có bà mối đến nhà.
Thế nhưng khách hàng đến mua thịt chỗ Tiết Cửu nhiều lần đều biết, tiểu cô nương này có vấn đề về đầu óc.
Lúc nàng ghi sổ sách vẫn trông như bình thường, nhưng nếu như nghỉ tay, phần lớn thời gian còn lại nàng đều ngẩn người ngồi đó, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm nói chuyện một mình, nếu như có người trả lời lại, nàng cũng phản ứng cực chậm, câu trả lời đa phần không khớp với câu hỏi của người ta. Dần dà, không ai có ý làm mai mối cho nàng nữa.
Tiết Cửu đẩy xe đến, mọi người nháo nhào tiến lên bắt đầu tranh giành thịt lợn. Ông ấy nói chuyện phiếm với người khác vài câu, lúc đi đến bên cạnh Kỷ Vân Hành thì cười nói: "Hữu Hữu hôm nay mặc váy áo rất xinh đẹp, trông con tràn đầy tinh thần."
Kỷ Vân Hành bước tới hai bước, nói: "Tiết thúc, hôm nay con lại đến sớm hơn thúc."
"Được, mười văn hôm nay vẫn là của con."
Đây là quy tắc Tiết Cửu đưa ra khi thuê Kỷ Vân Hành, mỗi lần mở cửa bán thịt đều sẽ thêm vào định mức mười văn tiền, nếu như Kỷ Vân Hành đến sớm hơn, vậy thì mười văn đó sẽ thuộc về nàng.
Có lẽ là vì mỗi lần Tiết Cửu mở cửa bán đều phải chuẩn bị thịt lợn rất lâu, cho nên về cơ bản Kỷ Vân Hành đều đến rất sớm, mười văn tiền luôn rơi vào tay nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!