Chương 6: Tu Chân

Tiết Lăng Vân cùng Tống Ngọc Dao một lần nữa về đến căn nhà trúc trên Trường Sinh Sơn.

Tống Ngọc Dao mỉm cười nhìn Tiết Lăng Vân, nói:

- Nữa năm không gặp nhau, Lăng Vân của ta càng trưởng thành hơn! Bất quá, ngươi bây giờ quá bẩn, sư phụ giúp ngươi chuẩn bị nước tắm, một lắt nữa giúp ngươi tẩy rửa thân thể.

Tiết Lăng Vân khẻ gật đâu, cho tới bây giờ hắn vẫn đang cho rằng tất cả chỉ là một giấc mơ, sư phụ chẳng những tha thứ ình mà còn muốn làm nữ nhân của hắn. Điều này làm cho hắn khó có thể tin tưởng, đồng thời không biết tiếp theo nên làm gì.

Vốn dĩ đơn thuần giữa hai người chỉ có tình thầy trò, bây giờ lại thêm vào tình yêu nam nữ, bản thân hắn vẫn có chút khó đối mặt với Tống Ngọc Dao.

Rất nhanh Tống Ngọc Dao đã chuẩn bị xong nước tắm, sau đó muốn giúp Tiết Lăng Vân tắm rửa. Tiết Lăng Vân đem áo ngoài cởi ra, có chút xấu hổ nói:

- Sư phụ! Người đi ra ngoài được không, ta tắm một mình được rồi!

Tống Ngọc Dao lắc đầu, cười nói:

- Ngươi quên lời ta nói rồi sao? Hiện tại ngươi chẳng những là đệ tử cả ta cong là nam nhân của ta, hôn nay sư phụ sẽ hầu hạ ngươi tắm rửa!

Nói xong, Tống Ngọc Dao liền đêm quần áo Tiết Lăng Vân cởi sạch, bắt đầu hầu hạ Tiết Lăng Vân tắm rữa.

Tiết Lăng Vân cảm giác quái dị, nhất là khi ánh mắt của sư phụ hướng tới thần thể mình quan sát, hắn thậm chí có chút kích thích.

- Ha ha ha... !

Đột nhiên Tống Ngọc Dao nở nụ cười.

- Lăng Vân! ngươi lấy tay che làm gì chứ! Ngươi là sư phụ từ nhỏ nuôi lớn thân thể của ngươi từ nhỏ ta đã thấy hết rồi, cần gì phải xấu hổ như vậy chứ!

Tống Ngọc Dao nói.

Nhìn thân thể cường tráng của đệ tử mình, Tống Ngọc Dao kỳ thật cũng rất ngượng ngùng, bất qua nàng dù sao cũng là sư phụ hắn, phải biểu hiện ra bộ dáng thường ngày.

- Từ hôm nay trở đi hắn đã là nam nhân của ta, ta phải hảo hảo chăm sóc hắn, không cho hắn phải chịu khổ sở nữa!

Tống Ngọc Dao trong nội tâm thầm nghĩ.

Vốn dĩ nàng cũng rất yêu thích đệ tử của mình, hiện tại lại yêu hơn. Trước kia là sư phụ đối với đệ tử yêu thương, hiện tại lại thêm vào tình yêu của nữ nhân đối nam nhâm của mình.

Tắm rửa xong, Tống Ngọc Dao lấy ra một bộ quần áo mới, giúp Tiết Lăng Vân mặc vào. Chỉ thấy Tiết Lăng Vân thần cường tráng, môi hồng răng trắng, anh tuấn tiêu, là một cái đúng chuẩn hảo nam nhi.

Tống Ngọc Dao nhào vào trong lòng Tiết Lăng Vân, khẽ hô:

- Lăng Vân! Ôm lấy sư phụ, hôn ta đi... !

Tiết Lăng Vân do dự một lát, mới ôm lấy Tống Ngọc Dao, hắn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hướng về phía cặp môi đỏ mọng của Tống Ngọc Dao.

Hai bờ môi nhẹ nhàng đụng nhau, giờ khắc này trong lòng hai người đều hoảng loạn, bọn họ bây giờ không còn đơn giản là thầy trò nữa rồi, từ nay về sau bọn họ chân chính là một đôi tình nhân.

Tống Ngọc Dao nhẹ nhàng nhắm lại hai mắt, tùy ý Tiết Lăng Vân hưởng thụ miệng nhỏ của mình. Giờ khắc này trong lòng nàng cũng đang run rẩy, hài tử trước kia đã trưởng thành, đã thành nam nhân của mình rồi.

******

Một nụ hôn thật dài, hai rốt cục tách ra, Tiết Lăng Vân vẫn ôm lấy Tống Ngọc Dao, hắn ở bên tai Tống Ngọc Dao khẽ nói:

- Sư phụ, người yên tâm. Lăng Vân ta cả đời này sẽ đối tốt với người!

Tống Ngọc Dao khẽ gật đầu, cười nói:

- Ta cũng sẽ đối Lăng Vân như thế! Lăng Vân ngươi ngồi xuống, kể cho sư phụ nghe chuyện ngày hôm đó, vì sao... vì sao ngươi hôm đó lại hành động kỳ lạ như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!