Chương 46: Nghĩ cách cứu viện.

Sắc mặt của Âm Liễu lần nửa biến đổi từ đỏ sang trắng, trên mặt vẫn mang theo nụ cười ngu ngơ, yết hầu không ngừng ngọ ngoậy, ngơ ngác ngơ ngác nhìn Tiết Lăng Vân cùng Lăng Nhược Vũ.

Lăng Nhược Vũ khẽ lắc đầu, nói:

- Coi bộ chúng ta chỉ hỏi được chừng đó thôi! Lăng Vân, chúng ta đi cứu sư thúc của ngươi ah!

Tiết Lăng Vân gật đầu, nói:

- Tốt! Âm Liễu nói sư thúc của ta bị giam tại một căn phòng cách nơi này mười dặm, chúng ta nhanh đi thôi!

Dừng một chút, Tiết Lăng Vân lại nói:

- Nên xử lý Âm Liễu như thế nào?

Lăng Nhược Vũ hừ nhẹ một tiếng, nói:

- Giết đi, nếu để lại có khi sau này chính là một mối họa!

- Ừ!

Tiết Lăng Vân gật đầu, tay phải liền vung lên Hàn Ngọc Kiếm liền xuất hiện trong tay hắn, một đạo kiếm khí băng hàn bắn về phía Âm Liễu, thân thể của hắn bị đạo kiếm khí băng hàn đó đông cứng lại sau đó liền ngã trên mặt đất, trên người hắn không còn tồn tại bất kỳ một chút sinh cơ nào nữa.

Tiết Lăng Vân thu Hàn Ngọc Kiếm lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn thi thể Âm Liễu đang nằm trên mặt đất, chính người này đã bắt đi nữ nhân của hắn, cuối cùng cũng bị mình giết chết.

Tay hắn vung lên lần nữa, một đạo Tam Muội Chân Hỏa xuất hiện bắn thẳng đến thi thể của Âm Liễu, trong chớp mắt đã đốt thi thể của hắn thành tro.

- Chúng ta đi!

Tiết Lăng Vân ho lên một tiếng sau đó bay về phía Bắc, Lăng Nhược Vũ liền đi theo phía sau.

******

Bay khoảng nửa nén hương, quả nhiên ở phía trước có một căn phòng nhỏ, Tiết Lăng Vân mừng rỡ, lập tức đáp xuống trước cửa căn phòng đó.

Trong lòng của Tiết Lăng Vân lúc này vô cùng kích động, cũng có chút hồi hộp, hắn không biết những lời của Âm Liễu có thể tin được hay không, nếu như hắn nói láo thì...

Lăng Nhược Vũ bên cạnh cười lên một tiếng, đẩy cửa ra, nàng tiến vào căn phòng nhỏ đó đầu tiên, Tiết Lăng Vân cắn răng rồi cũng theo sau tiến vào.

Trong căn phòng toàn một màu đen tối, bất quá nó không thể ngăn cản ánh mắt của hai người Tiết Lăng Vân cùng Lăng Nhược Vũ được, bọn họ đều là tu chân giả, đêm tối chả là cái gì với họ cả.

Bên trong căn phòng hoàn toàn trống rỗng, nội tâm của Tiết Lăng Vân trầm xuống, sự tình mà hắn sợ nhất đã xuất hiện.

Nụ cười trên mặt của Lăng Nhược Vũ cũng biến mất, nàng nhíu mày lại, thả thần thức của mình ra, bắt đầu cẩn thận quan sát căn phòng này.

Qua nửa ngày, sắc mặt Tiết Lăng Vân hình như có gì đó khác thường, đột nhiên Lăng Nhược Vũ nói:

- Phía dưới căn phòng này... có cơ quan, dưới mặt đất còn có một căn phòng nửa!

Mắt của Tiết Lăng Vân sáng lên, gấp gáp hỏi:

- Nhược Vũ, ngươi tìm được cái gì rồi hả?

Lăng Nhược Vũ không nói gì, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, một lát sau nàng giơ lên hai tay chỉ vào một phương hướng, tay trái của nàng có đạo ánh sáng lóe lên, lại qua một lúc nàng đột nhiên hô lên "PHÁ"

Một âm thanh va chạm vang lên, Tiết Lăng Vân nhìn thấy cảnh vật phía trước đột nhiên xảy ra biến hóa, ở phía đã xuất hiện thêm một con đường dẫn xuống lòng đất, Tiết Lăng Vân không do dự chút nào mà lập tức nhảy xuống con đường đó.

- Cẩn thận một chút!

Lăng Nhược Vũ nhắc nhở Tiết Lăng Vân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!