Chương 42: Cắn nuốt chân nguyên

Âm Đồng một mình ở trong căn phòng, hắn suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu nhắm mắt tĩnh tọa tiến vào trạng thái tu luyện.

- Cốc.. cốc.. cốc!

Đúng vào lúc này thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Âm Đồng thầm giật mình, dựa vào tu vi của hắn thế mà không hề cảm giác được có người đang ở ngoài cửa, người đến chắc chắn có tu vi cao hơn hắn.

Hắn cũng không nghĩ người tới là địch nhân, nơi này là trung tâm của Vạn Quỷ Tông, người đến chỉ có thể là người của Vạn Quỷ Tông hoặc là một tu sĩ ma đạo có giao tình rất tốt với Vạn Quỷ Tông.

Âm Đồng lập tức mở hai mắt ra, đi tới trước mở cửa, khi cửa phòng mở ra thì người đứng trước cửa chính là một nữ tử mặc áo xanh

- chính là Lăng Nhược Vũ.

- Lăng trưởng lão, là ngươi? Tại sao ngươi lại đột ngột đến Vạn Quỷ Tông của chúng ta vậy?

Nhìn thấy người đến là Lăng Nhược Vũ, nội tâm của hắn bắt đầu buông lỏng, hắn và Lăng Nhược Vũ cũng có chút quen biết nên vừa gặp liền cười nói chào hỏi nhau.

- Ha ha ha, ta đến phương Bắc hái thuốc nên đặc biệt đến tới thăm hỏi mấy vị đạo hữu ở Vạn Quỷ Tông một chút!

Lăng Nhược Vũ mỉm cười nói.

Trong lòng Âm Đồng âm thầm buồn bực, mình và Lăng Nhược Vũ tuy có chút quen biết nhưng tuyệt đối không có chút giao tình gì cả.

Lăng Nhược Vũ là mỹ nhân trong Tứ Đại Mỹ Nhân của tu chân giới, có không ít đệ tử trẻ tuổi trong Vạn Quỷ Tông theo đuổi nàng, nhưng hai người Âm Đồng, Âm Liễu không phải là loại người yêu thích nữ sắc, bọn hắn đối với Lăng Nhược Vũ chẳng qua chỉ quen biết một chút mà thôi.

Âm Đồng mời Lăng Nhược Vũ vào trong phong, hai người nói chuyện với nhau mấy câu, Lăng Nhược Vũ đột nhiên nói:

- Âm Đồng hộ pháp, mấy ngày trước lúc ta đang trên đường bay đến đây thì gặp phải một người thiếu niên, người đó hỏi ta vị trí của Vạn Quỷ Tông, ta lúc đó có nói với hắn vài câu, người thiếu niên đó tên là... Tiết Lăng Vân, cũng không vì sao hắn phải đi tìm vị trí của Vạn Quỷ Tông!

- Cái gì?

Nghe được ba chữ "Tiết Lăng Vân", nội tâm của Âm Đồng thầm kinh hãi, tiếp theo hắn bắt đầu vui mừng, gấp hỏi:

- Hắn ở nơi nào? Lăng trưởng lão, ngươi nhìn thấy hắn ở nơi nào?

Lăng Nhược Vũ âm thầm cười lên, nhưng trên mặt lại hiện lện một tia kinh ngạc, nói:

- Âm hộ pháp? Tên đệ tử chính đạo đó có gì kỳ là sao? Ta thấy tu vi của chỉ có Nguyên Anh kỳ mà thôi? Tại sao ngươi phải kích động như vậy chứ?

- Này...

Âm Đồng xấu hổ cười, nói:

- Đúng vậy! Tiểu tử này trước đó từng đánh bị thương một người của ta, ta đang muốn tìm hắn để báo thù. Lăng trưởng lão, tiểu tử kia bây giờ đang ở nơi nào? Ngươi gặp được hắn là lúc nào?

Lăng Nhược Vũ nhẹ nhàng cười, nói:

- Ta gặp hắn ở ba ngày trước, lúc đó hắn đang bay về phía Bắc, còn cách U Phong Sơn của các ngươi khoảng một vạn dặm!

Toàn bộ chú ý của Âm Đồng đều đặt trên người Lăng Nhược Vũ, chăm chú lắng nghe nàng giảng giải về sự tình của Tiết Lăng Vân.

Hắn tưởng rằng mấy hôm trước Tiết Lăng Vân bị người cứu đi nên trong mấy ngày đó bọn hắn liên tục tìm kiếm tung tích của Tiết Lăng Vân, đáng tiếc bọn hắn tìm mãi nhưng vẫn không phát hiện được chút gì.

Khô Cốt Thần Trượng trong tay Tiết Lăng Vân khiến cho bọn chúng thèm nhỏ dãi, đó chính là Thánh Vật trong truyền thuyết của Vạn Quỷ Tông, bọn hắn quyết chí phải có được nó.

Bây giờ nghe được tin tức của Tiết Lăng Vân, khiến cho Âm Đồng cực kỳ vui mừng đồng thời cũng không hề để ý đến những biến hóa ở xung quanh hắn.

Lăng Nhược Vũ nói xong, nàng càng nói càng chậm mà hai mắt của Âm Đồng đều đang nhìn chằm chằm vào Lăng Nhược Vũ, lỗ tại của hắn chăm chú lắng nghe những lời của Lăng Nhược Vũ rất sợ bỏ sót câu nào đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!