Chương 23: Hút độc

Thời gian trôi qua một phút, sắc mặt của Lý Ngọc Chân lại dần dần tái nhợt, chất độc của Kim Tằm rất quỷ dị, dựa vào chân nguyên của nàng thì không có cách nào để bức nó ra, thậm chí nó còn phát động tấn công lần nữa.

Tiết Lăng Vân sốt ruột, nói:

- Sư thúc! Ngươi nghĩ được biện pháp gì không? Ta chỉ có thể ép chất độc của Kim Tằm đến miệng vết thương, còn lại thì ta bất lực!

Lý Ngọc Chân khẽ cắn răng, không biết nàng đang nghĩ tới cái gì, đột nhiên nói:

- Lúc trước, tại sao ngươi lại che chắn cho ta?

Tiết Lăng Vân sửng sốt, hắn không nghĩ tới, ngay tại tình huống như thế này nàng lại hỏi một câu như vậy, lập tức nói:

- Ta có Hắc Huyền Đỉnh hộ thể, không sợ Kim Tằm gây tổn thương, nên mới giúp ngươi ngăn cản con Kim Tằm đó, chuyện này cũng không có gì a...!

Lý Ngọc Chân khẽ lắc đầu, nói:

- Nếu Hắc Huyền Đỉnh của ngươi không phát huy tác dụng thì sao? Ngươi sẽ làm gì?

Cái này...

Lúc ấy hắn cũng không nghĩ tới vấn đề này, chỉ làm theo bản năng của mình nên mới che chắn cho Lý Ngọc Chân, hắn bây giờ nhớ lại liền rùng mình sợ hãi, may mắn Hắc Huyền Đỉnh không làm hắn thất vọng, nếu không mình bây giờ đã xong đời rồi.

Tiết Lăng Vân cười ha ha nói:

- Sư thúc! Nếu lúc đó không cản được nó, cùng lắm ta sẽ chết trước ngươi một lúc mà thôi, chẳng có gì cả!

Trong lòng Lý Ngọc Chân càng thêm hoang mang, sắc mặt của nàng càng thêm tái nhợt, qua một lúc lâu, đột nhiên Lý Ngọc Chân nói:

- Có một biện pháp có thể đem chất độc của ta bức ra ngoài!

Tiết Lăng Vân mừng rỡ, nói:

- Là biện pháp gì? Sư thúc, ngươi mau nói cho ta biết?

Lý Ngọc Chân vẫn còn do dự, nghĩ tới nghĩ lui, Tiết Lăng Vân nóng nảy, nói:

- Sư thúc! Cuối cùng nó là biện pháp gì vây? Sắc mặt của ngươi bây giờ càng lúc càng tái nhợt, chất độc của Kim Tằm quá mãnh liệt, nếu không bức ra kịp thời sẽ tổn thương thân thể rất lớn!

Lý Ngọc Chân khẽ gật đầu, khẽ nói:

- Phương pháp đó cũng không phức tạp, cần ngươi hỗ trợ. Ngươi chỉ cần dùng miệng của mình đặt ở miệng vết thương sau đó hút hết chất độc ra ngoài là được, cẩn thận đừng cho chất độc tiến vào cơ thể ngươi, khi hút độc ngươi phải dùng chân nguyên bao quanh miệng của mình!

Tiết Lăng Vân gật đầu, hỏi:

- Sư thúc! Miệng vết thương của ngươi nằm ở đâu? Ta bây giờ giúp ngươi hút độc?

Sắc mặt của Lý Ngọc Chân vốn dĩ đang tái nhợt chợt đỏ ửng lên, chỉ chỉ vào ngực của mình, ấp úng nói:

- Là... là nơi này!

Lúc này Tiết Lăng Vân đã hiểu vì sao Lý Ngọc Chân lại do dự như vậy, thì ra miệng vết thương của nàng nằm trên vú trái nửa tấc (1 tấc = 3,33cm), khó trách nàng lúng túng như vậy.

Tiết Lăng Vân giờ phút này có chút do dự, hắn trầm tư một lát, thầm nghĩ cứu một mạng người hơn xây tháp bảy tầng, huống chi người đó còn là sư thúc của mình, là sư muội của Tống Ngọc Dao.

Tiết Lăng Vân không còn do dự nữa, hắn đặt Lý Ngọc Chân nằm trên mặt đất, sau đó ngồi xổm xuống. Lý Ngọc Chân nhắm chặt mắt lại, lông mi xinh xắn của nàng run run, trong lòng vô cũng khẩn trương.

Tiết Lăng Vân nhẹ nhàng cởi áo ngoài của nàng ra, lập tức phần bụng trắng noãn của nàng hiện ra, miệng vết thương nằm dưới cái yếm của nàng, hai tay của Tiết Lăng Vân run run, vươn ra sau lưng tháo dây buộc yếm của nàng ra.

Tay hắn đụng vào da thịt của Lý Ngọc Chân, quả nhiên da thịt của nàng vô cùng mềm mại nhẵn mịn, trong lòng của hắn vô cùng rung động, động tác của hai tay vẫn không chậm lại, mà hô hấp của Lý Ngọc Chân rõ ràng nhanh hơn lúc trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!