Tiêu Thanh Tùng không thể tin nổi, hắn ngơ ngác nhìn vào Hắc Huyền Đỉnh, miệng cứ lẩm bẩm nói:
- Làm sao có thể? Làm sao có thể? Kiếm khí của Trường Sinh Kiếm lại bị chặn!
Không...!
Tiêu Thanh Tùng hét lên.
Lần nữa vung lên Trường Sinh Kiếm, một đạo kiếm khí so với trước đó càng hung hiểm hơn bắn thẳng đến Tiết Lăng Vân.
Hắc Huyền Đỉnh vẫn tỏa ra ánh sáng bảy màu, đạo kiếm khí tiếp xúc đến ánh sáng bảy màu đó liền biến mất, không còn một chút dấu vết.
Lần này, mọi người đã thấy được rõ ràng mọi chuyện, kiếm khí của Trường Sinh Kiếm quả nhiên bị Tiểu Đỉnh ngăn chặn lại.
Tiêu Thanh Tùng vẫn không tin, hắn đem một nửa chân nguyên đưa vào bên trong Trường Sinh Kiếm, chém ra một đạo khổng lồ Trường Hồng kiếm khí bắn về phía Tiết Lăng Vân.
Khí thế lần này vượt xa hai lần trước đó, các đệ tử đời thứ ba đang xem cuộc chiến bên dưới rối rít lùi về phía sau, chỉ khí thế bên ngoài thôi cũng không phải mấy đệ đệ tử bình thường như bọn hắn có thể ngăn cản.
- Tiêu sư điệt điên rồi!
Lý Ngọc Chân thản nhiên nói.
Tiêu Thanh Tùng vậy mà dùng ra một chiêu lăng lệ ác liệt như vậy, thật sự quá liều lình, không để ý đến hậu quả.
Hắc Huyền Đỉnh vẫn ở yên một chổ tỏa ra ánh sáng bảy màu, đạo kiếm khí vô cùng lăng lệ ác liệt đụng vào màng ánh sáng bảy màu lại một lần nữa biến mất.
Lúc này, mọi người đều tròn trợn mắt miệng thì há to ra không ngậm lại được.
Đột nhiên, tất cả ánh sang bảy màu biến mất, Hắc Huyền Đỉnh lại điên cuồng xoay tròn, tất cả mọi người phía dưới đề nghe được thanh âm "Ô... ô... ô... ô!" vang lên, đó là âm thanh được tạo khi một vật xoay tròn quá nhanh ma sát với không khí.
Vèo!
Điên cuồng xoay trong một lúc, Hắc Huyền Đỉnh gào thét nhào về phía Tiêu Thanh Tùng, chỉ thấy một đạo hắc tuyến đánh về phía Tiêu Thanh Tùng.
Tiêu Thanh Tùng lúc này tuy rằng rất rung động cũng có chút khó hiểu, nhưng hắn vẫn giơ lên Trường Sinh Kiếm, hy vọng có thể ngăn cản được công kích của Tiểu Đỉnh.
Phanh!
Một âm thanh giòn tan vang lên, Tiêu Thanh Tùng bị Tiểu Đỉnh đánh trúng, hai mắt của hắn trợn lên liền ngã trên mặt đất.
Đương!
Trường Sinh Kiếm trong tay Tiêu Thanh Tùng cũng rơi xuống mặt đất.
Hắc Huyền Đỉnh vẫn còn xoay tròn, một lát sau nó lại chui vào mi tâm của Tiết Lăng Vân, ở trên lôi đài chỉ còn một mình Tiết Lăng Vân đứng.
- Trận chiến này! Tiết sư điệt là người chiến thắng!
Qua một lúc lâu, Liễu Tình rốt cuộc mở miệng tuyên bố.
******
Tiêu Thanh Tùng đã được cứu tỉnh, hắn cũng không có thương tổn gì lớn, chỉ bị đánh cho hôn mê mà thôi, Trường Sinh Kiếm vẫn hoàn hảo không tổn hại gì, lại trở về trong tay của hắn.
Trong lòng của Tiêu Thanh Tùng cực kỳ tức giận, hắn không thể nào nghĩ tới, ngôi vị quán quân vốn đã nằm trong tay của hắn lại bị Tiết Lăng Vân đoạt đi mất, bản thân lại đánh thua một tu sĩ Kim Đan kỳ, thật sự là sỉ nhục.
Ngày hôm sau, Tiêu Thanh Tùng cùng Lâm Phượng Vũ chiến đấu một trận, Lâm Phượng Vũ căn bản không phải đối thủ của hắn, chỉ sau vài chiêu nàng liền chủ động nhận thua, tỷ võ luận đạo đến đây là chấm dứt.
Top 3 người theo thứ tự là Tiết Lăng Vân, Tiêu Thanh Tùng, Lâm Phượng Vũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!