Chương 10: Tiểu Đỉnh thần bí

Qua rất lâu sau đó, trên ngọn núi mới lần nữa trở lại yên tĩnh, Tiết Lăng Vân giúp Tống Ngọc Dao mặc lại quần áo, hôn nàng một cái.

- A Dao! Nếu như có thể mãi mãi như vậy thì tốt biết bao!

Tiết Lăng Vân ôn nhu nói.

Tống Ngọc Dao ánh mắt nhìn lên mặt trăng, trong nội tâm tràn đầy cảm giác hạnh phúc, tại thời khắc này trong lòng nàng biết Tiết Lăng Vân đã thay đổi. Trước đây, Tiết Lăng Vân phần lớn đều coi Tống Ngọc Dao là sư phụ mà đối đãi, nhưng bây giờ Tiết Lăng Vân đã chân chính coi Tống Ngọc Dao là nữ nhân của mình.

Tiết Lăng Vân cũng chân chính từ nam hài chuyển biến thành một nam nhân, trước đây hắn được Tống Ngọc Dao bảo hộ, nhưng kể từ bầy giờ hắn dần dần trở thành chỗ dựa của Tống Ngọc Dao.

Hai ngươi nhẹ nhàng ôm nhau, Tống Ngọc Dao nói:

- Lăng Vân! Sau này lúc không có người nào ở bên cạnh chúng ta, ngươi phải gọi ta là A Dao, ta thích ngươi gọi bằng cái tên này!

Tiết Lăng Vân mỉm cười gật đâu, thò tay vỗ vào bờ mông của Tống Ngọc Dao, nói:

- A Dao của ta nữ nhất đẹp nhất trên đời này, và hoàn toàn chỉ thuộc về một mình ta!

Tống Ngọc Dao nhẹ nhàng cười, dịu dàng nói:

- Xinh đẹp A Dao vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình Lăng Vân, mãi mãi không chia lìa! Lăng Vân, năm đó ta lúc ta nhận nuôi ngươi, đã biết rõ ngươi sau này chả phải loại tốt lành gì, ngay cả sư phụ của ngươi cũng dám chiếm đoạt! (Hấp diêm)

Ha ha ha...!

Tiết Lăng Vân cười dài một tiếng.

Trong nội tâm của hắn càng thêm đắc ý, cầm chặc tay của Tống Ngọc Dao, nói:

- A Dao! Ngươi lúc đó không phải cam tâm tình nguyện sao? Chúng ta đi thôi, lại trễ thêm một chút, bọn họ lại càng lo lắng!

******

Ngày hôm sau, Tiên Đạo Đại Hội chính thức bắt đầu, những người đứng đầu Thất Đại Môn Phái đã bàn bạc làm sao ứng phó được sự khuếch trương của Ma Đạo, quyết định áp dụng một lần hành động quy mô lớn để đối phó với Ma Môn.

Tống Ngọc Dao đối với tất cả chuyện này không có chút hứng thú, Tiết Lăng Vân thì không có tư cách gì tham dự Thất Đại Môn Phái lãnh tụ thương nghị.

Thầy trò hai người ngày ngày du sơn ngoạn thủy, lần Tiên Đạo Đại Hội này giống như đã trở thành tuần trang mật của hai người vậy.

Trong nháy mắt lại qua vài ngày.

- Lăng Vân! Đến chiều sẽ có một quy mô lớn pháp bảo giao dịch hội, chúng ta đi xem một chút đi!

Tống Ngọc Dao đối với Tiết Lăng Vân nói.

Xế chiều hôm đó, ngay tại quảng trường trước Ngọc Hư Cung, các tu chân giả đến từ Thất Đại Môn Phái cùng một ít tán tu bắt đầu tiến hành mua bán pháp bảo.

Thật ra, mỗi lần Tiên Đạo Đại Hội được tổ chức cũng đều có một cái giao dịch hội, rất nhiều tu chân giả tiến tới tham gia Tiên Đạo Đại Hội nguyên nhân chủ yếu cũng vì cái giao dịch hội này.

Mấy trăm tên tu chân giả ở khắp nơi trên quảng trường đang rao bán, nhìn qua giống như chợ phiên ở nhân gian, hết sức nào nhiệt.

Tiết Lăng Vân cùng Tống Ngọc Dao tiến thẳng vào trong đám người, có bán thành hình pháp bảo, có bán tu chân bí kíp,... thật đúng là không gì không có.

Tống Ngọc Dao đang ở một gian hàng bán thảo dược lựa chọn đủ các loại dược liệu, Tiết Lăng Vân có chút tò mò, hỏi:

- Sư phụ! Người mua thảo dược để làm gì vậy?

Tống Ngọc Dao nói:

- Ta chuẩn bị luyện một lò Thanh Nguyên Đan, có được Thanh Nguyên Đan, tương lai ngươi ngưng kết Nguyên Anh sẽ bớt đi rất nhiều công sức. Vừa vặn tìm được một ít dược liệu cần có!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!