Trường học vùng cao vốn dĩ rất hiếm giáo viên, nên việc tôi có thể đến đây dạy học khiến thầy hiệu trưởng và các phụ huynh đều vô cùng biết ơn. Mọi người thi nhau mang những dải thịt khô, lạp xưởng ngon nhất trong nhà ra để thiết đãi tôi một bữa thịnh soạn.
Tuy không có bánh kem, nhưng mọi người đã tỉ mẩn hấp cho tôi một chiếc bánh bao hoa thật đẹp.
Khi bọn trẻ vây quanh giục tôi ước nguyện, đứa nào đứa nấy cứ líu lo hệt như một bầy chim non:
"Cô Dao Dao ơi, chúng con đều thích cô lắm!"
"Cô Dao Dao ơi, cô sẽ dạy chúng con mãi chứ ạ?"
"Cô Dao Dao ơi, cô đã ước điều gì cho ngày sinh nhật vậy?"
Tôi mở mắt ra, mỉm cười nhẹ nhàng rồi thổi tắt nến: "Điều ước mà nói ra là sẽ bị mất thiêng đấy nhé!"
Thực lòng, tôi chỉ mong sao đám trẻ này có thể luôn giữ mãi được nụ cười tươi tắn nhường này.
Thổi nến xong, người đồng nghiệp cùng đi dạy tình nguyện với tôi đã chụp cho cả cô trò một bức ảnh kỷ niệm.
"Tấm này chụp đẹp lắm, tớ đã chỉnh màu giúp cậu rồi đấy, cậu đem đăng lên vòng bạn bè đi."
Tôi xem qua bức ảnh đó, quả thực là chụp rất đẹp.
Một đám trẻ nhỏ vây quanh lấy tôi, tôi ngồi ở giữa và mỉm cười vô cùng rạng rỡ. Thấy không tiện từ chối ý tốt của cô ấy, thế là tôi đành đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội vốn đã lâu không dùng đến để đăng một dòng trạng thái mới.
Đến nửa đêm, điện thoại bỗng "ting" lên hai tiếng. Có một tài khoản phụ ẩn danh nào đó đã để lại bình luận cho tôi:
[Đã lâu không thấy em cười vui vẻ thế này.]
[Bây giờ em đã tự do rồi sao?]
Tôi lặng lẽ nhìn vào dòng bình luận ấy rất lâu.
Đã bao nhiêu lần tôi định gõ chữ rồi lại xóa... cứ như thế mãi cho đến tận khi trời hửng sáng, cuối cùng tôi vẫn chẳng thể đáp lại lời nào.
Sáng ra khi tỉnh dậy, hệ thống hiển thị rằng hai bình luận kia đã bị người đăng gỡ bỏ.
Anh vốn dĩ luôn rất đỗi chu đáo, không nỡ để tôi phải cảm thấy khó xử.
Vậy nên sau này khi trận động đất xảy ra, lúc bị chôn vùi dưới đống đổ nát tối tăm, trong lòng tôi chỉ có duy nhất một ý nghĩ rằng.
Biết vậy khi đó tôi đã trả lời tin nhắn của anh rồi. Bởi nếu không, có lẽ đến tận bây giờ, tôi cũng chẳng phải hối hận đến mức này.
8
Tôi bắt đầu chính thức tiếp nhận điều trị. Bác sĩ bảo rằng tình trạng của tôi vẫn tính là khả quan, nhờ phát hiện sớm nên vẫn còn cơ hội để chờ ghép gan.
Chỉ có điều, số lượng bệnh nhân đang xếp hàng chờ đợi trước tôi còn rất nhiều, nên cuối cùng có đợi được người hiến tạng hay không thì vẫn phải trông chờ hoàn toàn vào vận may mà thôi.
Lúc làm thủ tục nhập viện, tôi băn khoăn hỏi cô y tá: "Không còn phòng bệnh tập thể nào nữa sao ạ?"
Tôi thắc mắc vì không hiểu sao họ lại sắp xếp cho tôi vào đúng cái phòng bệnh đơn lần trước thế này.
Cô y tá dường như bị câu hỏi của tôi làm cho khó xử, cứ ấp a ấp úng mãi nửa ngày trời mới đáp: "Bệnh viện chúng ta dạo này... các phòng bệnh tập thể đều tương đối khan hiếm ạ..."
"À, ra là vậy..."
Thế thì cũng hết cách.
"Nhưng mà phòng đơn thì lại hơi đắt quá..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!