Chương 6: (Vô Đề)

Chẳng bao lâu sau, khoảng không gian bên cạnh tôi chợt tối đi, một thân hình cao lớn lặng lẽ ngồi xuống ngay kế bên.

Cả người tôi bỗng chốc cứng đờ.

Đại sảnh bệnh viện về đêm vẫn nhộn nhịp người qua kẻ lại, còn tôi lại thấy thấp thỏm không yên như đang ngồi trên đống lửa.

Mãi cho đến khi người bên cạnh đột ngột cất lời:

"Chiếc bánh kem này..."

"Hả?" Tôi vội vàng nhướng mắt lên nhìn, liền thấy Phó Tân Ngôn đang vươn tay chỉ vào hộp bánh tôi xách trên tay.

"Sao lại nát hết mất rồi?" – giọng điệu của anh dường như mang theo chút gì đó tiếc nuối.

"À..." Tôi khẽ l.i.ế. m môi, cảm thấy hơi luống cuống, "Do tôi không cẩn thận nên đụng trúng thôi."

Người bên cạnh trầm mặc mất hai giây, sau đó lại cất giọng hỏi: "Hôm nay là sinh nhật của cô à?"

"Vâng." Tôi khẽ gật đầu.

"Chúc mừng sinh nhật."

"Cảm ơn anh."

Anh chúc tôi sinh nhật vui vẻ, nhưng với một tông giọng hệt như cách người ta vẫn hay chúc tụng một người hoàn toàn xa lạ.

Đúng lúc này, cô gái đi đóng viện phí khi nãy đã quay lại, tôi vội kéo cô ấy lại để chuyển khoản trả tiền.

Vừa xoay người lại, tôi đã nhìn thấy Chu Ninh – vị hôn thê của Phó Tân Ngôn cũng vừa xuống tới nơi.

"Phó Tân Ngôn, anh có chút ý thức nào của một bệnh nhân không hả? Sao cứ thích chạy đi rông khắp nơi làm cái gì thế không biết."

Tôi không dám đứng nghe tiếp thêm nữa, vừa định quay đầu bỏ chạy trối c.h.ế. t thì bất chợt nghe thấy có người gọi….

"Thư Dao."

6

Thời gian trong khoảnh khắc này dường như hoàn toàn ngưng đọng.

Trong đầu tôi chớp nhoáng xẹt qua vô vàn suy nghĩ hỗn độn——

Tôi cứng đờ người xoay lại, đưa mắt nhìn về phía Phó Tân Ngôn.

"Cái này là của cô phải không?"

Nét mặt Phó Tân Ngôn khi ấy vẫn phẳng lặng như không có chuyện gì xảy ra.

Anh chỉ vào tờ biên lai nộp tiền bị bỏ quên trên ghế rồi khẽ mỉm cười với tôi: "Bên trên có ghi tên này, Thư Dao."

Tôi c.ắ. n c.h.ặ. t môi, lẳng lặng đi tới cầm tờ biên lai lên rồi cúi gằm mặt nói một tiếng: "Cảm ơn anh đã nhắc nhở."

Sau đó, tôi chẳng dám nhìn anh thêm lấy một lần nào nữa liền quay người rời đi ngay.

Lúc bước ra khỏi bệnh viện, tuyết bên ngoài dường như đã rơi nặng hạt hơn. Về đến nhà, đế giày của tôi đã bị nước tuyết ngấm vào ướt sũng, khiến đôi tất dính rịt lấy lòng bàn chân lạnh ngắt.

Tôi cúi đầu lẳng lặng thay giày ra.

Đúng lúc Thư Nghiên gọi điện tới thì tôi đang cắm nến lên chiếc bánh kem.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!