"Vậy còn tiệc đính hôn diễn ra vào hai tháng nữa thì phải tính sao đây?"
Cánh cửa phòng bệnh khép lại, khiến tôi không còn nghe thấy những người bên trong đang nói gì với nhau nữa.
Tôi thầm nhủ trong lòng rằng, cô gái đó thực sự rất xinh đẹp.
Người thật ngoài đời trông còn rạng rỡ hơn hẳn ở trên ảnh, chắc hẳn đó chính là vị hôn thê của anh...
Khi rời khỏi bệnh viện, tôi tình cờ nghe thấy mấy cô y tá ở quầy trực đang bàn tán xôn xao.
Họ bảo bệnh nhân nằm ở phòng 416 nhà rất giàu, vì bị thương sau t.a. i n.ạ. n giao thông nên mới phải nhập viện.
Trong lúc xảy ra tai nạn, người đó vô tình bị đập đầu dẫn đến tụ m.á. u chèn ép dây thần kinh, làm mất đi một phần trí nhớ, và cũng vì thế mà quên mất không ít người lẫn chuyện xưa.
Sau cơn sửng sốt ngắn ngủi, tôi bỗng cảm thấy có chút thẫn thờ.
Hóa ra không phải anh cố tình phớt lờ tôi... mà là Phó Tân Ngôn anh ấy... thực sự đã quên mất tôi rồi.
Tôi khẽ rũ mắt xuống, trong lòng không rõ cảm giác lúc này là may mắn hay là hụt hẫng nữa.
5
Sau hôm đó, việc kinh doanh của tiệm hoa bỗng dưng phất lên trông thấy.
Hình như kể từ cái ngày bị chẩn đoán mắc bệnh u.n. g t.h.ư, vận may của tôi lại bắt đầu thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.
Vào ngày đông chí, tôi nhận liền tù tì mấy đơn hàng lớn, đến mức đợi đến lúc dọn dẹp xong xuôi mới phát hiện ra trời đã tối mịt tự bao giờ.
Thư Nghiên vẫn đang ở ký túc xá và hôm nay con bé không về.
Sau khi dọn dẹp và đóng cửa tiệm, tôi đắn đo một chốc rồi cuối cùng vẫn quyết định đi mua một chiếc bánh kem.
Bởi lẽ, sinh nhật của tôi chính là vào ngày đông chí này.
Ngày xưa lúc hai đứa còn yêu nhau, Phó Tân Ngôn vẫn thường hay nói đùa rằng, mỗi năm khi tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, anh biết ngay là sinh nhật tôi đã sắp đến rồi.
Năm nay dường như vẫn giống như mọi năm, chỉ là lúc tôi tìm đến tiệm bánh thì người ta cũng đã sắp sửa đóng cửa mất rồi.
Cô nhân viên nhìn tôi với vẻ khó xử, cô ấy thông báo rằng chiếc bánh cuối cùng vừa mới được bán đi mất.
Tôi cảm thấy có chút thất vọng, nhưng vẫn gật đầu định bụng quay về.
Thế nhưng, ngay khi tôi vừa xoay người rời đi thì cô ấy bỗng nhận được một cuộc điện thoại, sau đó liền vội vã gọi tôi nán lại:
"Xin quý khách đợi một chút ạ!"
Tôi hoang mang quay lại, rồi nghe cô ấy nói rằng vị khách đặt bánh lúc nãy vừa gọi điện báo có việc đột xuất nên không thể qua lấy bánh được nữa.
Thật tình cờ, đó lại là một chiếc bánh sinh nhật vị dâu tây socola cỡ 4 inch.
Chiếc bánh không to cũng không nhỏ, vừa vặn đủ để cho một mình tôi ăn.
"Chị thực sự rất may mắn đấy ạ." Cô nhân viên mỉm cười nói với tôi.
Nhìn chiếc bánh kem đã được gói ghém cẩn thận, tôi bất giác cảm thấy sự may mắn đến bất ngờ này có chút gì đó không chân thực cho lắm.
Ngay lúc rời khỏi tiệm bánh, ở phía bên kia đường bỗng có một chiếc xe lướt qua với cửa kính đang từ từ kéo lên.
Tôi vô tình liếc mắt nhìn theo rồi bỗng khựng lại mất nửa giây, trong tiềm thức liền tức tốc chạy đuổi theo chiếc xe ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!