Đặt cốc nước lên tủ đầu giường xong, tôi vừa quay người định rời đi thì đã bị anh giữ tay lại.
Phó Tân Ngôn ở sau lưng khẽ hỏi tôi: "Ở bên anh... thực sự khiến em cảm thấy đau khổ đến vậy sao?"
Tôi im lặng, không thốt nên lời.
Khi Phó Tân Ngôn ngẩng đầu lên lần nữa, vành mắt anh đã trở nên đỏ hoe tự bao giờ.
Anh hỏi tôi bằng một giọng điệu gần như là van nài:
"Em có thể... cố gắng chịu đựng thêm một chút nữa thôi, có được không?"
Liệu có thể cố gắng thêm một chút nữa không?
Cứ coi như là vì anh, liệu có thể ráng gượng thêm một chút nữa không? "Phó Tân Ngôn..."
Tôi khẽ thở dài một tiếng.
Anh nắm tay tôi rất c.h.ặ.t, thế nhưng tôi lại đẩy anh ra một cách thật dễ dàng.
"Anh buông tha cho em đi."
Buông tha cho em, cũng chính là buông tha cho bản thân anh.
Tôi luôn tự nhận mình là một người vô cùng đen đủi.
Sau khi mất đi ba mẹ, giờ đây tôi lại đ.á.n. h mất cả Phó Tân Ngôn.
Khoảng thời gian mới chia tay, anh luôn không yên tâm về tôi.
Mỗi khi nhìn thấy những món đồ mà tôi thích, anh vẫn sẽ mua rồi sai người đem đến tặng.
Cho đến khi tôi gặng hỏi, anh lại chỉ đơn giản bảo rằng: Chẳng lẽ bạn bè bình thường lại không thể tặng quà cho nhau hay sao?
Có thể chứ.
Đương nhiên là có thể rồi.
Thế nhưng ngay sau đó, tôi đã đem bán sạch sành sanh.
Tôi nhận ra nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ không ổn chút nào.
Thế là tôi quyết định đăng ký tham gia chương trình dạy học tình nguyện ở vùng núi, dự định đổi môi trường để thay đổi tâm trạng của bản thân.
Kết quả là khi đến đó chưa được bao nhiêu tháng, tôi lại gặp phải một trận động đất kinh hoàng, suýt chút nữa đã phải bỏ mạng tại nơi ấy.
Trận động đất đó... đã có rất nhiều người phải nằm lại mãi mãi.
Giữa đống đổ nát hoang tàn ấy, tôi đã nhặt được Thư Nghiên.
Khi đó, ba mẹ và người thân của con bé đều đã mất cả, chỉ còn lại mình nó bơ vơ giữa cuộc đời.
Thư Nghiên kém tôi tám tuổi, và con bé thực sự cần có một người giám hộ. Thế là, một người sống sót như tôi đã thay thế thân phận của chị gái con bé.
Từ đó, tôi không còn là Khương Thư Dao nữa mà chỉ đơn thuần là Thư Dao.
Thế nhưng, dẫu có thay tên đổi họ, vận rủi dường như vẫn đeo bám tôi như hình với bóng.
Ở tuổi 27, tôi mắc phải căn bệnh u.n. g t.h.ư, quỹ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!