Chương 3: (Vô Đề)

Tôi muốn nói rằng, dường như em sắp không thể chống đỡ nổi thêm nữa rồi.

Nhưng đến khi thực sự cất lời, tôi lại dùng giọng điệu nhẹ nhàng lảnh lót: "Em thì có thể có chuyện gì được chứ, chẳng qua chỉ là em thấy nhớ anh thôi."

Làm sao tôi có thể không biết xấu hổ mà bắt anh phải lo lắng cho mình thêm nữa cơ chứ.

Rõ ràng, chỉ vì muốn được ở bên tôi mà anh đã phải cố gắng rất nhiều rồi, trong khi tôi lại chẳng thể giúp gì được cho anh cả.

Kể từ sau ngày hôm đó, tôi bắt đầu từ chối tất cả mọi mối quan hệ xã giao.

Có một khoảng thời gian dài, tôi cực kỳ ghét việc phải ra khỏi nhà, bởi tôi đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi trước những ánh mắt của người đời.

Tôi bắt đầu kéo kín rèm cửa trong nhà.

Khẩu phần ăn của tôi cũng giảm sút hẳn, khiến chỉ trong hai tháng ngắn ngủi tôi đã sụt đi hơn chục cân.

Mãi cho đến khi Phó Tân Ngôn phát hiện ra điều bất thường rồi xông vào nhà lôi tôi từ trên giường dậy, lúc này tôi mới sực nhớ ra rằng, chúng tôi đã hơn một tuần rồi không gặp mặt.

Phó Tân Ngôn lo lắng hỏi tôi: "Em ăn tối chưa?"

Tôi ngẫm nghĩ một lúc: "Chưa."

"Bữa trưa thì sao?"

"... Cũng chưa."

"Vậy còn bữa sáng?"

Thấy tôi định lắc đầu tiếp, sắc mặt anh liền sa sầm lại.

"Lần gần đây nhất em ăn cơm là khi nào?"

Tôi cố gắng lục lọi lại trí nhớ của mình: "Hình như là tối hôm qua? Ừm... cũng có thể là vào buổi trưa..."

Tôi thực sự không còn nhớ nổi nữa rồi.

Dạo gần đây trí nhớ của tôi luôn rất kém.

Tôi không chỉ quên ăn cơm, quên đ.á.n. h răng rửa mặt, mà thậm chí còn quên cả việc trả lời tin nhắn của Phó Tân Ngôn.

Rõ ràng chỉ là nằm trên giường chẳng làm gì cả, nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt đến mức rã rời.

Phó Tân Ngôn bế tôi vào nhà vệ sinh, và đích thân giúp tôi đ.á.n. h răng rửa mặt.

Sau đó, anh lại kiên nhẫn đốc thúc tôi ăn cơm.

"Nhai kỹ vào, đừng nuốt chửng."

Nhưng tôi thực sự rất mệt mỏi.

Một bữa cơm mà tôi phải ăn mất cả tiếng đồng hồ.

Ăn xong, tôi lại bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

Lần này Phó Tân Ngôn không hề rời đi, mà cứ thế nằm ngủ ngay bên cạnh tôi.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi được anh ôm c.h.ặ. t vào lòng, nghe anh thì thầm dỗ dành bên tai: "Cho anh thêm chút thời gian nữa nhé..."

"Anh biết em rất mệt rồi, đợi anh thêm chút nữa được không..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!