Chương 14: (Vô Đề)

Anh lo sợ cô một thân một mình ở nơi hẻo lánh ấy ăn uống có đàng hoàng không, ngủ nghỉ có được yên giấc hay không.

Đúng vào ngày sinh nhật của Thư Dao, ngay từ tờ mờ sáng, anh đã dùng một chiếc sim điện thoại mới mua để gọi cho cô.

Tiếng "Tút... tút..." kéo dài lê thê trong không gian tĩnh mịch.

Nhưng cuối cùng, Thư Dao vẫn không hề nhấc máy.

Thế là Phó Tân Ngôn cũng hiểu ý mà không tiếp tục gọi lại thêm lần nào nữa.

Thế nhưng, khi đêm đã về khuya, anh lại vô tình lướt thấy dòng trạng thái mới ấy trên vòng bạn bè.

Trong bức ảnh, Thư Dao đang nở nụ cười rạng rỡ, một vẻ hạnh phúc mà dường như đã từ rất lâu rồi anh không còn được nhìn thấy khi cô còn ở bên anh.

Hóa ra, khi thực sự rời xa vòng tay anh, cô lại có thể sống một đời vui vẻ và nhẹ lòng đến thế sao? Phó Tân Ngôn chỉ biết nở một nụ cười đắng chát.

2.

Lúc tin tức về trận động đất vừa nổ ra, Phó Tân Ngôn là một trong những người đầu tiên nhận được tin.

Chẳng một giây chần chừ, anh lập tức hủy bỏ toàn bộ cuộc họp quan trọng của sáng hôm sau để tức tốc khởi hành ngay trong đêm, lao về phía vùng núi xa xôi ấy.

Bởi anh biết Thư Dao đang làm giáo viên tại ngôi trường duy nhất ở nơi tâm chấn đó.

Khi đặt chân đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến anh không khỏi c.h.ế. t lặng.

Công tác cứu trợ đã bắt đầu triển khai, nhưng hiện thực lại hệt như một luyện ngục chốn nhân gian.

Vô vàn gia đình rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, t.h. i t.h. ể nạn nhân nằm la liệt giữa đống đổ nát, và bầu không khí đặc quánh mùi t. ử khí lẫn trong khói bụi tang thương.

Mặc kệ hiểm nguy và mệt mỏi, anh lao mình vào công cuộc tìm kiếm cứu nạn như một kẻ mất trí.

Nhưng tìm mãi, tìm mãi vẫn không thấy cô.

Suốt mấy ngày trời ròng rã, số lượng người sống sót ngày một ít dần, còn những cái xác lạnh lẽo được đào lên từ đống gạch vụn lại ngày một nhiều thêm.

Có những khoảnh khắc, người trợ lý cảm thấy tinh thần của sếp mình dường như đã vỡ vụn đến tận cùng.

Cậu ta sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, chỉ lo ngay giây tiếp theo Phó Tân Ngôn sẽ quẫn trí mà làm ra chuyện dại dột, nên đành vội vã gọi điện báo cáo tình hình cho gia đình anh.

Hôm đó, điện thoại của anh hiện lên hàng chục cuộc gọi nhỡ, nhưng anh hoàn toàn chẳng đoái hoài gì tới.

Mãi cho đến hai ngày sau, một tia hy vọng mới lóe lên khi cấp dưới báo về một tin tức tốt lành: Họ đã tìm thấy một người có nhân dạng rất giống Thư Dao trong nhóm những người may mắn được giải cứu đầu tiên.

Hóa ra, hai người họ đã vô tình sượt qua nhau vào đúng thời điểm anh vừa đặt chân đến vùng đất này.

Trong đoạn camera giám sát nhòe mờ, Thư Dao đang dắt theo một bé gái, bề ngoài trông có vẻ như không gặp phải chấn thương gì quá nghiêm trọng.

Trợ lý khẽ hỏi anh liệu có cần cử người lần theo dấu vết để tìm cho ra tung tích của cô hay không.

Phó Tân Ngôn đăm đăm nhìn vào bóng hình mà mình đã ngày đêm nhung nhớ bấy lâu trên màn hình.

Rất lâu sau đó, anh trông hệt như bị rút cạn chút sinh lực cuối cùng, cả người bỗng trở nên rũ rượi và tiều tụy đến xót xa.

"Thôi, bỏ đi. Cứ để cô ấy rời đi đi."

3.

Khi cuộc điện thoại ấy bất ngờ kết nối vào một ngày nọ, Phó Tân Ngôn đã có thể lờ mờ đoán ra danh tính của người ở đầu dây bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!