Chương 12: (Vô Đề)

"Bỏ qua chuyện đó đi!"

"Vừa nãy cấp trên có thông báo, đã xuất hiện người hiến tạng phù hợp với chị rồi!"

Vừa dứt lời, người phản ứng mạnh mẽ hơn cả tôi lại là Phó Tân Ngôn đang đứng bên cạnh.

"Thật sao? Có thể phẫu thuật ngay trong hôm nay không?"

Y tá Tiểu Hứa khó hiểu liếc nhìn anh một cái, rồi quay sang nói với tôi: "Thông báo vừa mới được gửi xuống, bây giờ chị cần cho em câu trả lời ngay lập tức."

"Chị may mắn lắm đấy, vốn dĩ chị là người nhập viện muộn nhất, theo lý thuyết thì phải xếp ở vị trí cuối cùng cơ."

"Nhưng hai bệnh nhân xếp trước chị, một người thì bệnh tình đã trở nặng, người còn lại là nam giới có vóc dáng vạm vỡ, kích thước gan không tương thích với người hiến."

"Chị ăn trưa chưa?"

"Chưa..." Tôi theo bản năng đáp lại: "Dạo này phản ứng với t.h.u.ố. c dữ dội quá, tôi không ăn được gì cả, sáng nay cũng chỉ uống mỗi ly sữa."

Y tá Tiểu Hứa xem đồng hồ, rồi lập tức mỉm cười.

"Thế thì tốt quá rồi, không cần chờ nhịn ăn thêm nữa, chúng tôi có thể sắp xếp phẫu thuật ngay lập tức."

Đến tận khi cô ấy nói xong, tôi vẫn cảm thấy mọi chuyện thật khó tin.

Trong vô thức, tôi liền quay sang nhìn Phó Tân Ngôn và thấy anh cũng có biểu cảm kinh ngạc y hệt mình.

Hóa ra vận may thực sự đã mỉm cười với tôi.

Tôi không chút do dự lên tiếng: "Tôi đồng ý phẫu thuật."

Vì lịch phẫu thuật được thông báo quá gấp gáp nên Thư Nghiên đã không kịp quay về.

Qua điện thoại, tôi cố dặn con bé cứ thong thả đi thôi, không có gì phải lo cả.

Nhưng cô nhóc lập tức nổi đóa: "Sao lại không sao được chứ! Em nhất định phải là người đầu tiên gặp chị ngay khi chị vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật!"

Bởi vì đêm Giao thừa, ông chủ khách sạn hứa sẽ trả lương làm thêm gấp ba nên con bé mới vội vàng nhận việc.

Ai mà ngờ được, con bé vừa mới đặt chân tới khách sạn thì bên tôi đã có thông báo phẫu thuật ngay.

Lúc bị đẩy vào phòng mổ, Phó Tân Ngôn vẫn luôn miệng an ủi tôi: "Không sao đâu, đừng sợ nhé."

"Ừm, em không sợ."

Đến giây phút sinh t. ử này rồi, dường như cả tôi và anh đều chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện phải giả vờ không quen biết nhau nữa.

14

Cánh cửa phòng phẫu thuật nặng nề khép lại, để lại một mình Phó Tân Ngôn túc trực ở bên ngoài.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy bệnh viện quả thực là một nơi vô cùng tàn nhẫn.

Khó khăn lắm anh mới tìm lại được thứ quý giá tưởng chừng đã mất đi vĩnh viễn, vậy mà giờ đây định mệnh lại bắt anh phải trải qua một nỗi giày vò dài đằng đẵng thêm một lần nữa.

Anh cố gắng gửi tin nhắn cho trợ lý, nhưng chợt nhận ra đôi bàn tay mình đang run rẩy không ngừng.

Mất một hồi lâu sau, tin nhắn mới có thể gửi đi thành công.

Trợ lý nhắn lại hỏi anh có cần cậu ta đến để ở cạnh anh không, nhưng anh dứt khoát đáp lời là không cần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!