Thứ hai trở lại trường, Trình Uyên vừa thấy Tịch Nhan, từ xa đã cất tiếng chào:
"Cô giáo Đỗ, sáng hôm thứ bảy tôi gọi điện thoại cho cô, sao cô không bắt máy?"
"Ồ, tôi ra ngoài vội quá, quên không mang điện thoại".
"Cuối tuần cô đi chơi à?" Trình Uyên hỏi thăm dò.
"Không, tôi đi xem mặt với cô bạn", Tịch Nhan thản nhiên trả lời.
"Cô? Đi xem mặt?". Trình Uyên mắt không chớp nhìn gương mặt không chút biểu cảm đứng đối diện, ngập ngừng hỏi.
"Vâng, đi xem mặt ạ", Tịch Nhan bình thản đáp, "Vui lắm anh ạ".
Trình Uyên vẻ mặt không thể tin được, có cảm giác như bị thương ở đâu đó.
"À phải rồi, thầy Trình, thầy gọi điện thoại cho tôi có việc gì không." Tịch Nhan quay lại chủ đề chính.
"À không, không có gì đâu", Trình Uyên nói xong, vội vàng quay lưng bước đi.
Nhìn theo cái bóng cao lớn khỏe mạnh khuất dần sau những rặng ngô đồng um tùm, khóe môi Tịch Nhan thoáng nở nụ cười.
Rõ ràng biết người ta có cảm tình với mình, lại còn ngang nhiên kể chuyện đi xem mặt, Đỗ Tịch Nhan, mi đã quá tàn nhẫn chăng?
Có điều một anh chàng đến dũng khí để tỏ tình cũng không có, đàn ông như vậy, liệu có đáng để gửi gắm cả cuộc đời?
Thế cũng tốt, tất cả đều chưa ngã ngũ, sau này gặp nhau cũng đỡ ngại. Dù sao cũng vẫn là đồng nghiệp trong trường, khó mà tránh không chạm mặt nhau được.
Giờ ngữ văn, Tịch Nhan cho cả lớp làm một bài kiểm tra nhỏ, kết quả là, Tiết Đình Chi và Liêu Khải cùng xếp thứ nhất.
Lúc Tịch Nhan gần như cùng lúc xướng tên hai người, cô nhìn thấy, Tiết Đình Chi lập tức quay đầu lại, liếc nhìn Liêu Khải ở phía sau lưng một cái, Liêu Khải cũng đang nhìn cô bé.
Bắt gặp ánh mặt lạ thường ấy, hai gò má vốn xanh xao của Tiết Đình Chi bỗng ửng hồng.
Thứ tình cảm mơ hồ mà khó cắt nghĩa ấy, cũng như những bông chi tử nở rộ ngoài cửa sổ, thuần khiết ngát hương, trong trẻo đẹp đẽ.
Trong hương thơm chi tử ngạt ngào, Tịch Nhan chầm chậm bước, hướng về tòa nhà giáo vụ. Trong giờ học, sân trường lúc nào cũng ầm ĩ huyên náo, trên con đường giữa hai hàng cây, có mấy cậu nam sinh đang chạy đuổi nhau.
Trước cửa tòa nhà giáo vụ, một chiếc xe im lìm nằm chờ đợi. Chiếc xe này, một chiếc Benz màu đen, gần đây cô bắt gặp không chỉ một lần
Tới gần, mới phát hiện ra, có bóng người cao lớn đang đứng cạnh xe.
Người đàn ông đó nghiêng người dựa vào cửa xe, ngửa mặt lên trời, hai mắt khép hờ, vẻ lười biếng mà thư thái, trông như đang hưởng thụ ánh nắng ngày hè.
Thân hình cao to vạm vỡ như người mẫu, áo sơ mi trắng, khuôn mặt anh tuấn nhưng nghiêm nghị, dưới ánh nắng phản chiếu thành một khối nhức mắt.
Loại mỹ nam cao cấp thế này, sao không xuất hiện trong những buổi xem mặt nhỉ? Tịch Nhan nói rồi lập tức tự trào, anh chàng bảnh bao thế này, cần gì phải đi xem mặt hả trời?
Cô cố gắng bước nhẹ hết mức có thể, định bước qua mà không gây tiếng động nào.
Ai dè, vừa bước tới cạnh xe, người đó đột nhiên mở to mắt, đôi mắt sáng sâu thẳm nhìn ra.
Tịch Nhan hoảng hết cả hồn, tim đập thình thịch, đứng chôn chân tại chỗ. Đôi đồng tử trong veo, sáng ngời, trầm tĩnh, tựa như một hồ thủy tuyền sâu thăm thẳm, từng chút từng chút một bao bọc lấy cô.
Trong khoảnh khắc, cô không thốt nên lời, quên là mình đang bước tới, chỉ còn biết mê mẩn nhìn. Đôi đồng từ trong veo kia cũng chăm chú nhìn lại cô, chân mày hơi nhăn dần dần giãn ra. Cô trông thấy trên khóe môi đẹp đẽ kia, dần tách ra một nụ cười hàm ý sâu xa.
Nụ cười ấy đã đánh thức Tịch Nhan, cô lập tức từ trạng thái hôn mê tỉnh lại, trong lòng rủa thầm, Đỗ Tịch Nhan, hóa ra nhà ngươi cũng háo sắc như vậy, lại còn bị một gã đàn ông lạ mặt làm cho hồn xiêu phách lạc thế này.
Nhưng mà, đó có phải là người đàn ông lạ mặt? Tại sao, cô lại có cảm giác kỳ lạ như đã quen từ lâu, kinh qua trăm sông ngàn núi, nay bỗng phút chốc trùng phùng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!