Ăn tối xong, Tịch Nhan như thường lệ ngồi trước bàn máy tính.
Bạn trai không, hẹn hò không
- cuối tuần "hai không" thế này mới vô vị làm sao.
Theo thói quen, cô mở QQ[1], rồi đặt ở trạng thái im lìm.
Sở dĩ như vậy, là bởi cô không muốn để quá nhiều người làm phiền mình. Lúc nào muốn nói chuyện, cô tự khắc để đèn sáng, còn không thì thay vào đó là màu xám im lìm.
Chỉ có rất ít những người bạn thân biết được thói quen này của cô, biết rằng đằng sau màu xám im lìm kia, là cô lúc nào cũng trong trạng thái online.
Tịch Nhan gần như mất ngủ hàng đêm, bởi màn đêm dễ khơi dậy bức rèm hồi ức, khiến người ta không sao ngủ được. Cô chỉ còn lựa chọn duy nhất là lên mạng. Mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu trắng, một mình ngồi bên cửa sổ trước bàn máy tính, xem đủ các thể loại tiểu thuyết ái tình, nếu không thì xem phim, hết đĩa này tới đĩa khác.
Một giờ sáng, Tịch Nhan vừa xem xong một bộ phim Hồng Kông, phim từ lâu lắm rồi, "Trái tim xao động" do Lương Vịnh Kỳ và Kim Thành Vũ thủ vai chính. Bầu trời xanh sẫm ngoài cửa sổ, không có trăng cũng chẳng có sao. Những đám mây nặng nề như bức rèm phong kín cả bầu trời đêm.
Máy CD lặp đi lặp lại bài "Hóa ra yêu là đau như thế" của Lương Vịnh Kỳ:
"Anh từng ngự trị trái tim em
Nay trống trải vô vàn
hóa ra yêu là đau như thế
nỗi đau không sao tưởng tượng nổi
nước mắt không biết nghe lời
hạnh phúc trốn nơi nao không lên tiếng
..."
Cô không muốn để mình đắm chìm trong hố đen hồi ức, càng không muốn nhớ tới người con trai đã gây ra cho cô vết thương suốt đời không bao giờ lành miệng.
Anh ở nơi viễn xứ trùng dương, cách xa cô nửa vòng trái đất, còn cô vẫn đứng đây, đúng nơi anh đã gây tổn thương cho cô.
Cô vẫn mong được cứu vớt, nhưng mãi mà chưa gặp người trong mộng.
Đêm càng khuya, thời khắc mà mọi tiếng động như ngưng lại, con người ta cũng trở nên yếu đuối và chán nản. Cô sửa lại status trên QQ: "Hóa ra yêu là đau như vậy". Rồi đứng dậy tắt máy tính đi ngủ.
Bất giác, trời đã sáng bảnh mắt. Ánh nắng buổi sáng sớm rọi qua kính cửa sổ, sáng lấp lánh.
Tịch Nhan vẫn còn đang say giấc nồng, thì tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai làm cô tỉnh dậy.
Từ đầu dây bên kia, một giọng nữ rành rọt với sức xuyên thấu cao lảnh lót bên tai: "Tịch Nhan, Tịch Nhan, dậy mau, dậy mau!"
Cô liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức trên đầu giường, mới có bảy giờ sáng. Không do dự tắt phụt điện thoại, quay người tiếp tục giấc mơ đẹp.
"Ding ding ding...", điện thoại lại cất lên một hồi chuông.
Tịch Nhan dứt khoát vờ như không nghe thấy, lấy chăn che kín đầu; chẳng khác gì lúc nhỏ, hễ cô ngủ mà bị ai đánh thức, kiểu gì cũng bị lãnh đủ.
Đối phương vẫn kiên quyết không bỏ cuộc, dường như đang cố ý thử thách tính kiên nhẫn của cô. Khi điện thoại tiếp tục đổ đến hồi chuông thứ mười, Tịch Nhan cuối cùng tung chăn, nhằm điện thoại mà hét lên: "Tống Anh, cậu có thôi đi không hả?"
"Tịch Nhan, cuối tuần đẹp trời nhường này, mà cậu lại hoang phí ở trên giường thế kia, không thấy vô vị sao? Mau dậy đi, đi xem mặt cùng với tớ!"
Lại là xem mặt? Cô trợn tròn mắt: "Riêng tháng này đã là lần thứ ba rồi... cậu có thể tha cho tớ được không?
"Không được!", Tống Anh chắc như đinh đóng cột, "Tớ đã thề độc rồi, từ giờ đến cuối năm phải giải quyết xong việc chung thân đại sự của tớ. Cậu xem, giờ đã là tháng sáu rồi, hoàng tử bạch mã của tớ vẫn chưa thấy xuất hiện, tớ nhất định phải đi tìm anh ấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!