Chương 5: Đương thời niên thiếu xuân áo mỏng

Biết được bí mật mà Tiết Đình Chi viết sau cuốn tập, là chủ nhiệm lớp, Tịch Nhan không quá ngạc nhiên, vẫn từng chữ sửa bài cho học trog như bình thường.

Một cô trò nhỏ bé, yếu ớt kiệm lời, vậy mà lại có thểviết lên những câu văn đẹp khiến người ta kinh ngạc. Cô biết, trong trái tim cô bé này là cả một thế giới rực rỡ sắc màu, đủ để cô chống chọi với thế giới u ám thê lương bên ngoài.

Là vì cái tên mà cô đã giấu kín trong tim, vì cậu nam sinh có nụ cười ấm áp ấy?

Gặp người thầy hay vị phụ huynh nghiêm khắc, cứng nhắc nào đó, rất có thể đã coi đây là "yêu sớm". Thế nhưng, đó liệu có thực đã là tình yêu?

Đối với học sinh cấp hai, đó có thể gọi là "ái mộ", âm thầm lặng lẽ thích một người, hoặc có thể bị các bạn gán ghép thành một đôi, hay chỉ vì không muốn cô đơn mà kiếm một tình yêu nho nhỏ, liệu có mấy người thực sự hiểu được "tình yêu" là gì? Chẳng qua chỉ là xem vài bộ truyện tranh Nhật Bản và phim thần tượng Đài Loan, rồi gặp một người khác giới khiến mình ngưỡng mộ, trong lòng hiếu kỳ, cũng muốn học theo diễn tập thực tế một phen.

Thế nhưng, không ai có thể phủ nhận sức mạnh của chữ"yêu", và biết đâu đấy, đó lại là ánh chớp bừng lên trong đêm dài tăm tối, là ánh sáng và hơi ấm duy nhất trong cuộc đời học sinh ảm đạm.

Nhờ vào vầng hào quang của Tô Hàng, Tịch Nhan đã đấu tranh giải phóng bản thân mình ra khỏi chốn u ám thê lương, nếu không, cô mãi bịcái thế giới tăm tối ấy trói buộc.

Ngày đầu tiên tới trường báo danh, tại hành lang văn phòng, cô gặp lại cô giáo Đường, giáo viên chủ nhiệm cấp hai ngày trước. Người mà cô từng sợ hãi căm ghét suốt một thời niên thiếu, nay gặp lại chợt thấy thân thiết vô cùng.

Đối diện với cô giáo cũ bây giờ hai bên tóc mai đã chuyển màu hoa râm, cô cung kính cất tiếng chào: "Em chào cô, cô giáo Đường!"

Cô giáo Đường nheo nheo mắt, ngẫm nghĩ hồi lâu, mới nhận ra: "Ồ, Đỗ Tịch Nhan, là Đỗ Tịch Nhan ngồi ở dãy bàn cuối, lên lớp toàn ngủ gật, là học sinh cá biết điển hình lười học phải không?".

Tịch Nhan cười, có chút ngại ngần: "Cô vẫn nhớ hết vậy sao?"

"Đương nhiên là nhớ rồi", cô giáo Đường cười vui vẻ,"Khi ấy nghe tin em và Tô Hàng yêu nhau, cô còn nghiêm khắc phê bình em một trận. Có điều, năm đó em thay đổi nhiều quá, lại còn thi đỗ trường cấp ba có tiếng của thành phố nữa, giờ lại thành giáo viên, thực sự khó mà có thể tưởng tượng được!"

Đúng là khó mà tưởng tượng được, một học sinh với thành tích hạng bét như Tịch Nhan, chỉ bằng nỗ lực của một năm cuối cấp, lại có thể làm nên kì tích, bứt phá lên tốp đầu của lớp, rồi được trường cấp ba có tiếng của thành phố tuyển chọn với thành tích xuất sắc hơn 30 điểm thi tốt nghiệp.

"Thế còn Tô Hàng, em có tin tức gì của cậu ta không?, cô giáo Đường đột nhiên hỏi.

Tịch Nhan thất sắc, nhẹ lắc đầu: "Dạ, em cũng không rõ lắm ạ".

"Tô Hàng trước khi ra nước ngoài, còn trở lại trường thăm cô một lần", cô giáo chăm chú nhìn Tịch Nhan bằng ánh mắt hiếu kì, "Nghe nói, em và cậu ta từng yêu nhau, có thật vậy không?"

Mười hai năm trước, cũng dãy hành lang này, cũng chính cô giáo này, từng nghiêm mặt trách cứ cô tuổi còn nhỏ mà không lo học hành, lạiđi dụ dỗ cậu học sinh ưu tú là Tô Hàng yêu đương sớm, là con sâu bỏ rầu nồi canh.

Vậy mà giờ đây, cũng chính cô giáo già sắp về hưu nhàn rỗi ấy, lại quan tâm tới "chuyện tình yêu" của cô và Tô Hàng.

"Cô xem, kể cả em và Tô Hàng có những tình cảm vượt qua ranh giới tình bạn thật đi nữa, cũng bị cô tiêu diệt từ trong trứng nước rồi còn đâu"cô trả lời qua loa.

Cô giáo Đường thoáng bối rối, lung ta lung túng: "Là cô giáo chủ nhiệm, cô cũng có cái khó của mình, chẳng qua là sợ yêu đương sớm ảnh hưởng đến việc học của các em mà thôi?"

"Các em" ở đây khi ấy không bao gồm "Đỗ Tịch Nhan". Tô Hàng là học trò cưng nghĩ cho thành tích của lớp, là một giaó viên chủ nhiệm, tuyệt đối không thể để một học trò ưu tú như thế bị học sinh yếu kém lôi kéo được.

Điều này thì Tịch Nhan hiểu, đã bao nhiêu năm trôi qua, cô từ lâu đã quên đi những lời tổn thương mà cô giáo nói năm ấy.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc mà tất cả đã thành quá khứ, còn có gì mà không thể tha thứ? Ngôi trường năm xưa cô chán ghét, nay lại trở về, và còn trở thành một cô giáo, một thành viên ở đó.

Cô đã trưởng thành, đã có đủ dũng khí để có thể mỉm cườiđối diện với cô giáo từng làm tổn thương lòng tự trọng của mình, dáng vẻ nhẹnhõm như mây bay gió thổi.

Thế nhưng, trong thâm tâm, cô vẫn sợ phải nghĩ đến quá khứ. Mỗi khi nghĩ tới, lại không ngăn được cảm giác âu sầu.

Đương thời niên thiếu xuân áo mỏng. Trong những ngày tháng ấy, càng đặt mình vào giữa mọi người, lại càng cảm thấy cô đơn.

Rời xa ông nội hiền từ, chuyển tới một nơi xa lạ. Niềm vui gia đình sum vầy từng mất đi, không những không được bù đắp mà càng trở nên xa cách, hời hợt bởi chia li đã quá lâu. Ở nhà, nhìn bố mẹ và chị Triều Nhan ngày ngày vui vẻ nói cười thân mật với nhau, cô có cảm giác như mình là người ngoài vậy.

Sáu tuổi nhập trường đi học, vẫn chưa hiểu biết, thành tích kém đến không thể kén hơn. Trong con mắt khinh khi xem thường của thầy cô và bè bạn, cô bắt đầu chán ghét chính bản thân mình, mặc cảm tự ti mình là người vô dụng.

Tịch Nhan mười bốn tuổi, tự giam mình trong cái thế giới hoang vu tối tăm. Ngồi ở góc khuất nhất của lớp, thờ ơ nhìn các bạn cùng lớp hò la huyên náo, trong lòng không hiểu vì sao chúng lại cao hứng đến vậy.

Không có tình bạn, không có tình thân, không chút hơi ấm, phần lớn thời gian cô đều cụp mắt, trốn tránh con mắt soi mói của người xung quanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!