Chương 46: Ngoại truyện

Ngoại truyện 1

- Căn phòng ngập hoa chi tử

Đám cưới, không phải hồi kết của câu chuyện, mà tất cả mới chỉ bắt đầu.

Như tất cả mọi người, Trác Thanh Liên và Tịch Nhan, hai tháng đầu sau đám cưới, như đắm chìm trong mật ngọt, vô cùng ngọt ngào. Những chuỗi ngày sống chung êm đềm, hòa hợp như thời còn yêu tiếp tục tiếp nối sau đám cưới.

Hàng ngày, Tịch Nhan sáng dậy lấy sẵn kem đánh răng cho Trác Thanh Liên, rồi làm bữa sáng; trước khi đi làm, Trác Thanh Liên đều nhớ hôn lên má Tịch Nhan; tan làm về nhà, Tịch Nhan giúp anh đi dép; thỉnh thoảng rảnh rỗi, Trác Thanh Liên còn đích thân xuống bếp, trổ tài món thịt bò xào ngũ liễu cay cay, đó là món mà Tịch Nhan thích nhất. Gặp trắc trở trong công việc, khi chán nản hay buồn rầu, cô lại ngả vào lòng anh, khóc một trận đã đời; tối đến, mái tóc dài của cô lại xõa tung, mặc sức vẫy vùng, cùng anh tận hưởng những phút giây mặn nồng, cuồng nhiệt...

Tuần trăng mật nhanh chóng qua đi, Trác Thanh Liên lại bận bù đầu với công việc. Đi công tác, họp hành, tiệc rượu, tiếp khách nhiều không đếm xuể, thậm chí đến hai ngày nghỉ cuối tuần, anh cũng hẹn gặp hội bạn làm ăn, cùng đi tập thể hình hay đánh golf, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nếu không thì lại leo núi, câu cá, lượn lờ...

Người phụ nữ làm dâu nhà giàu, cô đơn, hiu quạnh hơn người thường là lẽ thường tình. Tịch Nhan đã sớm có sự chuẩn bị tâm lý, cô không phải kiểu người cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm, đòi chồng phải kề bên. Cô có sự nghiệp và những sở thích cá nhân của mình, không cần dựa vào chồng vẫn sống vui vẻ thoải mái. Cô thích xem đĩa, lên mạng, tan giờ làm thì đi siêu thị mua đồ, cùng chị em bạn bè đi dạp phố, uống cà phê.

***

Nhưng hôn nhân phiền toái hơn yêu đương gấp bội phần. Kết hôn không phải là anh và em chúng ta lấy nhau, mà là gia đình anh và gia đình em lấy nhau. Nhất là khi làm vợ thương nhân, phải biết đối nội đối ngoại, giao tiếp xã giao. Trước đám đông, luôn phải mỉm cười đứng sau người đàn ông, dù có làm bình hoa, thì cũng phải đứng cho chuẩn, diễn cũng phải diễn sao cho tròn vai.

Quan trọng nhất là, phải làm sao để anh ấy mãi yêu mình, làm sao cho tình yêu luôn tươi mới.

Không giống thuở yêu đương trên hoa dưới nguyệt, trong cuộc sống hôn nhân thực tế hơn với mắm muối dưa cà, dăm ba câu chuyện vụn vặt, rốt cuộc phải làm thế nào mới không khiến hương vị tình yêu thay đổi, từ quả anh đào mọng đỏ tươi ngon thành ra quả sầu riêng vừa xấu xí xù xì lại bốc mùi, mới không làm anh ta nhận ra rằng, người đẹp ngủ trong rừng mà mình xả thân, tốn bao công sức khó nhọc đi giải cứu, hóa ra cũng chỉ là cô bé nhặt củi xoàng xĩnh giữa phố phường...

Tịch Nhan không lo Trác Thanh Liên lạc lối, dẫu rằng chốn hồng trần hỗn loạn, cám dỗ khắp mọi nơi, nhưng cô có niềm tin vào tình yêu của hai người. Cô chỉ muốn làm người vợ dịu dàng, chu đáo nhất của anh, đem đến cho anh một cuộc sống hạnh phúc, để bù đắp những năm tháng tuổi thơ u tối và thiệt thòi trước kia.

***

Tan lớp, Tịch Nhan lủi thủi một mình trên phố. Con ngõ nhỏ gần trường mới mở cửa hàng hoa. Cẩm chướng rực rỡ, hoa baby xinh xăn, bách hợp trắng trong... Sau một ngày dài mệt mỏi, đắm mình giữa những khóm hoa ngát hương thật nhẹ nhõm, thư thái làm sao. Bỗng, một thùng hoa chi tử chúm chím chực nở níu chân cô lại.

Tịch Nhan thích nhất là hoa chi tử, cô những tưởng đó là loài hoa không thể đem ra mua bán, chỉ có thể ngắm nhìn. Không biết rằng ngày nay chỉ lên đến chợ hoa là mua được.

Tháng Sáu, lại đến mùa chi tử trổ bông... Lòng cô chợt xao động, liền mua hết thùng hoa chi tử, nhanh chân bước về nhà.

Mở cửa bước vào, hơi lạnh ùa đến. Trác Thanh Liên đã gọi điện nói hôm nay phải đi tiếp khách, không về ăn cơm tối. Bước vào phòng, cô lôi tất cả bình hoa trong nhà ra, chia hoa cắm vào từng bình. Rồi lần lượt bày hết lên bàn ăn phòng bếp, bàn trà phòng khách, tủ đầu giường phòng ngủ, ban công, bậu cửa sổ.

Hương thơm lan tỏa khắp phòng, Tịch Nhan ngâm nga khẽ hát, bắt tay vào làm món canh.

***

Trác Thanh Liên trở về nhà đã là mười một rưỡi đêm. Anh rón rén mở cửa, căn phòng toàn một màu đen kịt. Tịch Nhan quen ngủ sớm dậy sớm, anh không muốn bật đèn quấy rầy cô. Đặt cặp trên sofa, rồi dò dẫm vào bếp uống nước.

Mở cửa tủ lạnh, một chiếc bánh sinh nhật to khiến anh ngẩn người. Còn cả mấy món ăn, cà xào thịt, cá chép kho, thịt xào sợi, đều những món anh thích ăn.

Anh nhấc hộp bánh sinh nhật ra, mở nắp, bánh ga tô kem sữa tươi, trên viết: "Dật, chúc anh sinh nhật vui vẻ".

Ngẩn ngơ nhìn, Trác Thanh Liên không nói được lời nào. Rồi anh quay lưng bước về phía phòng ngủ, mở cửa. Tịch Nhan đang ngồi trên giường trong bóng tối, anh vặn sáng đèn, không đợi cho cô kịp thích ứng với anh đèn, đã ôm chặt cô vào lòng.

"Anh xin lỗi, Tịch Nhan, anh không dành thời gian cho em, toàn để em phải đợi anh". Anh siết cô vào lòng, day dứt nói.

Cô chậm rãi choàng tay qua eo ôm anh, khẽ nói: "Anh biết hôm nay là ngày gì không?"

"Sinh nhật anh". Trác Thanh Liên chạm khẽ lên đôi má trắng trẻo của cô, dịu dàng: "Đến anh cũng quên mất".

"Em cũng là trông thấy hoa chi tử mới nhớ ra đấy", cô ngước nhìn anh, ánh mắt trong veo, dịu dàng: "Người phụ nữ mà không nhớ sinh nhật chồng mình, thì không phải là người vợ tốt".

"Ngốc ạ!". Đôi mắt anh ánh lên lấp lánh, gương mặt bừng sáng nụ cười ấm áp, "Em không cần áp đặt tiêu chuẩn nào hết, trong mắt anh, em mãi mãi là người vợ tuyệt vời nhất!"

"Anh biết sao?". Tịch Nhan đỏ mặt, cụp mắt xuống, thẹn thùng hỏi.

"Đương nhiên là biết rồi". Anh bẹo đôi má như quả ớt chín của cô, "Những tâm tư xíu xiu của em, làm sao qua nổi hỏa nhãn kim tinh của anh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!