Tháng ba, trời không nóng cũng không lạnh, mưa phùn lất phất, bầu trời xanh trong.
Tịch Nhan ngoài giờ lên lớp đứng tựa lan can, có thể ngửi thấy hương hoa phảng phất trong làn gió mát lạnh.
Nơi xa hoa cỏ um tùm, chốn gần mưa bụi mơ màng. Thời khắc ấy, trời ẩm ướt, đất ẩm ướt, trái tim cô cũng đang ẩm ướt. Ấm thuận, sáng sủa, không gian thoáng đãng, và cả một tâm trạng thảnh thơi giữa trăng thanh gió mát.
***
Mùa xuân thành phố C, mưa bụi rây rắc, mãi không thôi. Cả thành phố đều thành ra ẩm ướt.
Ngày cưới Tịch Nhan, trời quang mây tạnh, hửng nắng sau những ngày mưa lê thê. Bạn bè đều nói, đó là điềm lành, cuộc sống của cô sau này nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc, thuận lợi.
Triều Nhan nhanh chân tiến hành trước Tịch Nhan một tháng, cùng Đào Chính Kiệt kết nghĩa vợ chồng. Bố Đào Chính Kiệt khi ấy cũng đã được thăng chức thị trưởng thành phố C.
Hôn lễ phô trương đến tận cùng, có đội xe rước dâu hoành tráng, bày tiệc khách sạn năm sao, toàn quan to quyền quý tới dự, náo động cả thành phố. Ngay sau lễ cưới, đôi vợ chồng tân hôn đã bay đi hưởng trăng mật ở châu u, không về kịp dự lễ cưới của Tịch Nhan.
Cuộc sống trong mắt Triều Nhan như một cuộc làm ăn, chỉ có thể lãi chứ không thể lỗ. Cho dù không được làm dâu nhà giàu, thì nhà chồng cũng phải có quyền có thế, có thể hô phong hoán vũ tại thành phố C.
Hai chuyện đại hỷ trong vòng một tháng, hai chị em sinh đôi mỗi người hùng cứ một phương, không ai sánh bằng. Bà Đỗ vui đến độ cười không khép nổi miệng, gặp ai cũng xuýt xoa nhà mình có phúc, sinh ra hai cô con gái "không ai kém ai".
***
Tối trước ngày cử hành hôn lễ, Tịch Nhan mời Tống Anh đi uống cà phê. Cô khuấy thứ chất lỏng đen đặc trong cốc, nhẹ nhàng như không nói Dương Tranh ngày mai cũng tới uống rượu mừng.
Tống Anh kêu ầm ầm lên, lấy hai tay che mặt: "Trời ạ, thế thì mai tớ không đến dự hôn lễ của cậu nữa đâu!"
Tịch Nhan ngẩng đầu nhìn cô: "Không phải cậu đã đồng ý làm phù dâu cho tớ rồi sao? Sao có thể không đi được?"
Tống Anh bỏ tay xuống, hỏi đầy bất an: "Tịch Nhan, trông tớ có béo không? Già không? Có phải không còn xinh đẹp như trước nữa không..."
"Tống Anh", Tịch Nhan ngắt lời cô, "Cậu cũng sắp lập gia đình đến nơi rồi, cũng đã bàn chuyện cưới xin với Tiết Giang rồi, sao vừa nhắc đến Dương Tranh lại lúng túng như thế?"
Tống Anh ngẩn người, thoáng nghĩ ngợi, đáp: "Dù sao thì anh ấy cũng là mối tình đầu của tớ!"
***
Đám cưới Tịch Nhan còn mời cả Dương Tranh ở tận Quảng Châu xa xôi, là bởi anh với Trác Thanh Liên không chỉ là bạn học thời trung học, mà còn là những người anh em tốt, tình cảm sâu đậm. Hôm nay nhìn Tống Anh nhảy dựng lên thế này, mới biết cô vẫn còn dằm trong tim.
"Dương Tranh giờ đã là chồng người ta rồi, lại sắp lên chức bố. Vợ anh ấy đang có bầu bảy tháng rồi, đã nghỉ việc ở nhà chờ sinh".
"Hóa ra là "bác sỹ bảo cưới". Tống Anh cụt hứng, thở dài, "Anh ấy không chỉ kết hôn sớm hơn tớ, lại còn có con trước nữa".
"Bao nhiêu năm qua rồi, cậu vẫn chưa dứt tình được sao?"
"Ai mà như cậu, nói buông và buông luôn được!" Tống Anh chống tay lên trán, chau mày, "Kể cũng lạ thật, lúc trước cậu yêu Tô Hàng yêu tưởng chết được, mà giờ nhắc đến lại cứ nhẹ như không..."
"Con người tớ là như thế đấy, khi yêu thì toàn tâm toàn ý, còn khi đã hết yêu, thì thật sự từ bỏ". Tịch Nhan theo thói quen vuốt nhẹ mái tóc dài, khẽ nói, "Tớ không thích yếu đuối, dây dưa dài dòng, vì tình cảm trong quá khứ đã qua, mà giày vò bản thân mình, giày vò những người xung quanh".
"Bảo sao Trác Thanh Liên một lòng một dạ yêu cậu như vậy!". Tống Anh cắn môi, "Người phụ nữ lý trí, quyết đoán, biết mình muốn gì, nâng lên được, cũng hạ xuống được... Tịch Nhan, tớ trước nay vẫn chưa đánh giá đúng cậu, bề ngoài thì yếu đuối, đơn giản, nhưng thật ra cậu sáng suốt hơn bất cứ ai trong chúng ta, thế giới nội tâm vô cùng phong phú!"
"Tống Anh, cậu cũng có thế làm được mà". Cô ngừng lại một chút, rồi tiếp, "Mai gặp Dương Tranh xong, cậu sẽ hiểu, đôi khi chúng ta không từ bỏ được, không phải là tình cảm đó, mà là những hồi ức đẹp đẽ của tuổi trẻ. Chúng ta đem lòng yêu thời niên thiếu ấy, cũng không phải người đó, mà là tình yêu".
Có lẽ như vậy! Tống Anh gật gù tán thưởng lời Tịch Nhan, trong lòng dấy lên niềm kính phục: "Đúng là người sắp kết hôn có khác, lời nào lời ấy quả nhiên không tầm thường".
***
Hôm sau là ngày đại hỷ, Tịch Nhan dậy từ 4 giờ sáng, bắt đầu bận bịu túi bụi, nào là trang điểm, làm tóc, mặc váy cưới,... may có Tống Anh giúp một tay mới không loạn hết cả lên.
Tịch Nhan đứng trước gương, váy trắng tinh khôi, da dẻ nõn nà, đôi mắt long lanh, xinh tươi uyển chuyển, duyên dáng yêu kiều. Đến Tống Anh cũng phải kêu lên: "Tịch Nhan, hóa ra cậu xinh đẹp nhường này! Trước đây cứ lén lút đem nhan sắc giấu kỹ đi, hại tớ cứ tưởng mình là mỹ nhân, kỳ thực cậu xinh đẹp hơn tớ gấp trăm vạn lần!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!