"Tô Hàng, tối nay em mời, anh muốn ăn gì?", Tịch Nhan dịu dàng hỏi.
"Mỳ kéo Lan Châu", anh gần như là buộc miệng đáp luôn, "Đi cái quán mà chúng ta vẫn thường ăn đó".
Tịch Nhan rất thích ăn mỳ, nhất là mỳ kéo thịt bò. Họ thường bắt xe buýt số 101 vào trung tâm thành phố ăn mỳ kéo Lan Châu. Khi ấy, hai đứa vẫn là học sinh nghèo, ngoài mỳ kéo ra, cũng chẳng ăn được món gì khác. Tịch Nhan vốn ăn không nhiều, vẫn ăn hết một suất to. Tô Hàng toàn để dành phần của mình để cho cô ăn cho no, còn cẩn thận gắp thịt bò sang bát cho cô.
Ra khỏi trung học cơ sở C, họ bước theo lối ra trạm xe buýt quen thuộc. Vỉa hè lát gạch màu sặc sỡ, vàng đỏ xen kẽ. Năm ấy, Tịch Nhan lưng đeo ba lô, chỉ nhằm gạch đỏ bước lên, cứ bước hai bước lại nhảy một ô, hệt như chú thỏ con tung tăng nhảy nhót bên cạnh anh.
Bây giờ, Tịch Nhan hai tay đút túi áo gió màu trắng, đứng trước biển hiệu quảng cáo có hình Châu Kiệt Luân, mặt mỉm cười, vẻ dè dặt.
Đợi hơn mười phút, xe buýt số 101 cuối cùng cũng chầm chậm lăn bánh tiến lại. Tịch Nhan lên xe trước, giúp Tô Hàng trả tiền xe, rồi tìm chỗ ngồi phía sau sát bên cửa sổ ngồi xuống.
Cô lần nào cũng ngồi đúng chỗ đó, dù cho ghế ấy đã có người ngồi, dù cho phải đứng đợi rất lâu.
Tô Hàng nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, phía sau là vỉa hè dài vắng lặng, cây ngô đồng trơ trụi lá đơn độc liêu xiêu trong gió.
Trên xe buýt số 101 đang lắc lư, văng vẳng tiếng Lưu Nhược Anh ngân nga:
"Mãi sau này, em cũng đã học được thế nào là yêu. Chỉ tiếc rằng anh đã rời xa, biến mất nơi chân trời góc bể.
Mai sau này, cuối cùng em đã hiểu ra, trong nước mắt, có những người, một khi đã bỏ lỡ sẽ không bao giờ còn nữa..."
***
Trái tim anh nhói đau, như có thứ gì đó, như lưỡi gươm tuột khỏi bao, đâm thẳng vào lồng ngực.
***
Khi họ tới được quán mỳ kéo Lan Châu, cũng đã đến giờ cơm chiều. Trong quán chật ních những người là người. Tịch Nhan khó khăn lắm mới tìm được một chỗ trống, đợi hai người ngồi xuống yên vị xong, cô vẫy tay gọi chủ quán: "Cho hai bát mỳ kéo thịt bò, một bát không hành không ớt".
Tịch Nhan vẫn nhớ anh không ăn hành và ớt, hơn nữa, ngữ điệu của cô, vẫn nguyên như bao nhiêu năm trước!
Thấy Tô Hàng cứ chăm chú nhìn mình mãi, cô cởi áo gió ngoài ra, nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể: "Quán thì vẫn là quán cũ, nhưng chủ quán thì đã đổi rồi".
Anh sụp mắt lại, trong lòng ủ dột. Hồi ức có đẹp đến đâu chăng nữa cũng sẽ trở thành quá khứ...
Đúng lúc ấy, người phục vụ bưng một bát mỳ kéo thịt bò nghi ngút khói lại, đặt lên bàn. Tịch Nhan đẩy bát mỳ về phía anh: "Anh chắc là đói rồi, anh ăn trước đi".
Tô Hàng thực sự cũng thấy hơi đói, bèn với lấy đôi đũa trên bàn, bắt đầu ăn ngon lành.
Tịch Nhan giúp anh rắc bột hạt tiêu, vô tình hỏi chuyện cuộc sống của anh những năm ở nước ngoài, anh trả lời từng câu, từng câu, không khí trở nên thoải mái, vui vẻ.
"Tô Hàng!", cô gọi tên anh, "Nhất Diệp Quy Hàng là anh đúng không?"
Anh buông bát mỳ ngẩng đầu lên: "Em biết từ lúc nào vậy?"
"Chính vào buổi tối đêm Giáng sinh đó".
Khuôn mặt Tô Hàng cứng đờ, anh mấp máy môi, thất vọng ra mặt: "Anh cứ tưởng là em nhớ số QQ của anh".
"Vẫn là số QQ cũ sao?", Tịch Nhan kinh ngạc hỏi, "Thật ngại quá, em xóa mất rồi!"
***
Năm ấy sau khi chia tay, cô cùng lúc xóa cả số điện thoại và QQ của anh. Từ đó không bao giờ nghĩ tới, bao nhiêu năm sau, khi anh một lần nữa gửi yêu cầu kết bạn với cô, cô đã không còn nhớ số QQ của anh nữa.
"QQ của em, anh vẫn luôn luôn giữ". Tô Hàng khẽ nói, trong giọng nói có chút ủ rũ của người bị tổn thương.
Bao nhiêu năm như thế, biểu tượng của cô trên QQ vẫn vậy, chỉ là màu xám im lìm, rất hiếm khi sáng đèn. Còn QQ của anh vẫn luôn sáng, thỉnh thoảng ngó qua chữ ký của đối phương, cập nhật một chút tình cảm của cô. Dù không một lần bắt chuyện, vẫn cảm thấy được an ủi đôi chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!