Chương 43: Yêu là cho, không bao giờ mất

Kết quả xét duyệt công trình khu vui chơi đã có, đánh giá của tổ chuyên viên tỉnh là "Công trình không đạt yêu cầu, tồn tại nhiều ẩn họa rất không an toàn, không thể nghiệm thu thông qua".

Tịch Nhan gọi điện hỏi Phó Viêm, Phó Viêm nói vấn đề là ở chỗ Tô Hàng. Mấy vị chuyên viên khác, đều cho rằng không có gì là ẩn họa không an toàn, tuy một số chi tiết bộ phận có đôi ba khiếm khuyết nhỏ nhặt, nhưng qua chỉnh đốn vẫn có thể đạt yêu cầu, nhưng Tô Hàng cứ khăng khăng "tiểu tiết quyết định thành đạt", nhất quyết cho kết luận không đạt yêu cầu.

Trên bàn ăn buổi sáng, Tịch Nhan hỏi Trác Thanh Liên, "Em nghe nói khu vui chơi không được nghiệm thu thông qua?"

Trác Thanh Liên cười: "Nguồn thông tin của em cũng nhanh nhậy quá ha".

Tịch Nhan làm bộ mặt nghiêm trọng: "Em không mong chồng em là gian thương hám lợi, vì lợi nhuận kinh doanh, mà làm nên những công trình chất lượng tồi".

"Về điều này thì em yên tâm". Trác Thanh Liên cũng đổi vẻ nghiêm túc. "Một khu vui chơi quy mô lớn như thế, an toàn đương nhiên phải đặt lên hàng đầu. Chất lượng công trình trước nay do anh đích thân kiểm soát, Phó Viêm gần như ngày nào cũng lăn lộn ngoài công trường. Cậu ấy là em rể anh, làm việc cẩn thận, anh rất tin tưởng cậu ấy..."

"Vậy là do Tô Hàng sao?", Tịch Nhan nhướn mày, "Em không tin anh ấy lại là loại người lợi dụng công việc để báo thù riêng".

"Anh cũng mong thế". Trác Thanh Liên lạnh lùng đáp, "Thôi, chúng ta không nói chuyện này nữa". Anh nhanh chóng đổi chủ đề.

***

Đêm hôm ấy, Tịch Nhan nằm trên giường, nhìn ánh trăng rọi qua cửa sổ vào phòng, trằn trọc thao thức.

Cô từng nghe Phó Viêm nói, khu vui chơi quy mô lớn này là dự án mà Trác Thanh Liên khi ấy phải bác bỏ biết bao ý kiến đối đầu, khó khăn lắm mới giành được. Nếu công trình nghiệm thu không đạt yêu cầu, bao công sức Trác Thanh Liên trong suốt nữa năm qua đều hóa thành bong bóng xà phòng, khu vui chơi với khoản đầu tư kếch sù để xây dựng và thi công bỗng chốc thành đống sắt vụn, hơn nữa, uy tín của anh trước hội đồng quản trị cũng bị sút giảm thảm hại.

Hiện cũng đã có thành viên úp mở đánh giá, phê bình anh "chí khí thư sinh", "hào nhoáng trống rỗng", căn bản không phải nhân tài kinh doanh.

Kỳ thực, Tịch Nhan cũng thấy rất khó hiểu, Trác Thanh Liên vì sao phải bỏ ra nhiều công sức như thế để xây một khu vui chơi?

Trong đầu chợt mơ hồ nhớ ra một câu: "Anh cầu mong lũ trẻ sau này sẽ có một tuổi thơ tươi đẹp, rực rỡ sắc màu, vui vẻ hạnh phúc, chứ đừng như chúng ta ngày trước, chỉ có thể chơi trò trốn tìm!"

Cô hiểu rồi, đó chính là lý do anh phải bỏ ngõ Tử Trúc, xây dựng khu vui chơi quy mô lớn ở Thành Nam!

***

Không sao ngủ nổi, Tịch Nhan định lật người bước xuống giường, vừa cử động nhẹ một cái, Trác Thanh Liên lập tức giữ chặt lấy cánh tay cô.

Tim đập thình thịch, cứ tưởng anh đã tỉnh. Anh hai mắt nhắm nghiền, miệng lảm nhảm mơ hồ: "Tịch Nhan..."

Nhìn cái dáng nằm nghiêng ngủ ngon lành của Trác Thanh Liên, Tịch Nhan cảm thấy mình có ích và được tin cậy, không giấu nổi xúc động. Cô lại ngả vào lòng anh, như con nhện tám chân quấn chặt lấy anh.

"Kiều Dật", cô nép sát vào anh, thì thầm bên gối, "Anh đừng lo, chuyện của Tô Hàng, cứ giao cho em!"

***

Có người thắt dây thì phải có người cởi dây. Trong lòng Tô Hàng vẫn còn vướng mối, nếu cởi bỏ được mối này, suốt đời anh sẽ không sao vui nổi.

Hôm sau, Tịch Nhan gọi điện cho Tô Hàng, "Chiều nay lúc tan học, anh có thể tới trường trung học cơ sở C một chuyến không?"

***

Thời tiết nắng ráo trở lại. Ánh nắng ấm áp, lặng lẽ chiếu rọi ngôi trường rộng lớn.

Tô Hàng men theo lối cầu thang xoắn mười bậc đi lên, tất cả vẫn nguyên như ngày xưa. Hai bên hành lang những lớp học vang tiếng thấy cô giảng bài, dưới bục giảng là tuổi xuân đang rục rịch cựa mình.

Anh dừng lại ở cửa sau lớp 8/5, nhòm qua cửa kính, nhìn lại chỗ ngồi sát bên cửa sổ. Có một cậu học trò đang nằm bò lên bàn, nước miếng theo má chảy xuống bàn.

Khóe môi cậu chàng còn tủm tỉm cười, hình ảnh cô bé Tịch Nhan hiện ra trước mắt, rõ ràng hơn bao giờ hết: gầy gò xanh xao, gương mặt khi ngủ thuần khiết như đứa trẻ, tóc mái rủ xuống che kín một bên má...

Khoảnh khắc ấy, tự đáy lòng anh bỗng nảy sinh suy nghĩ chủ quan, tưởng như chỉ cần đẩy cánh cửa này ra, cô vẫn đang ngồi đó, như trước kia.

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!