Về tới nhà Tịch Nhan mở nước cho Trách Thanh Liên tắm.
Đợi sau khi anh vào nhà tắm, cô mở máy tính, đăng nhập QQ, "Nhất Diệp Quy Hàng" không có trên mạng, chỉ có QQ của Tống Anh còn đang sáng. Cô gửi đi biểu tượng mặt cười "Giáng sinh vui vẻ!"
Tống Anh trả lời rất nhanh: "Muộn thế này rồi còn lên mạng, có tâm sự gì sao?"
"Cậu cũng thế còn gì?"
"Tiết Giang đi công tác rồi, một mình tớ ở nhà chán quá! Cậu thì đâu có thế, có Trác Thanh Liên lúc nào cũng ở bên".
Tịch Nhan khẽ thở dài.
"Nhưng tớ lại thấy cô đơn, trống rỗng, còn cả thấp thỏm không yên nữa".
Tiệc cuối năm của Trác Thị, cô xinh đẹp lộng lẫy xuất hiện, làm kinh ngạc bao người, diễn vở kịch "Cô nàng lọ lem" thời hiện đại.
Trong truyện cổ tích chỉ kể rằng từ đó lọ lem và hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau. Nhưng thực tế thì sao, công nương Diana bị giam hãm trong chốn hậu cung ngột ngạt, u sầu buồn bã, bông hồng xinh đẹp của nước Anh đã sớm bị tàn lụi. Không lâu sau khi cô qua đời, thái tử Charles đã lấy ngay cô nàng Camilla môn đăng hộ đối, vừa già vừa xấu kia.
Ai ai cũng muốn làm cô bé lọ lem, song những người làm cô nàng lọ lem rồi mới biết, được gả vào nhà giàu cũng phải có dũng khí. Kết thúc trong câu chuyện cổ tích, hoàn toàn không phù hợp với cuộc sống hiện đại.
"Qua tiếng chuông mười hai giờ, cỗ xe ngựa kéo trở về là quả bí ngô, công chúa xinh đẹp lại là cô bé lọ lem, chỉ có hoàng tử, vẫn sẽ mãi là hoàng tử thôi".
Tống Anh gửi một loạt những biểu tượng lè lưỡi to đùng lại, nói: "Tịch Nhan, cậu đừng có được phúc lại không biết hưởng. Có được người chồng hoàn mỹ, lại hết lòng yêu thương mình như thế, đường đường chính chính bước vào gia đình quyền quý, rồi bố mẹ chồng rất mực quý mến, cậu còn muốn gì nữa nào?"
Tịch Nhan không nhịn nổi cười, "Đương nhiên rồi, con người hầu như đều vậy cả mà, mãi mãi không bao giờ thấy thỏa mãn cả".
Tống Anh chợt nhớ ra một chuyện: "Nghe nói Tô Hàng trở về rồi?"
Tịch Nhan hỏi: "Cậu cũng biết sao?"
"Hôm trước Tiết Giang có cầm một tờ danh sách tổ chuyên viên của tỉnh, tớ có thấy tên Tô Hàng".
Tịch Nhan kinh ngạc, té ra Trác Thanh Liên đã biết, Tô Hàng về thành phố C từ lâu rồi?
"Gặp lại tình cũ, trong lòng có cảm nhận gì khác không?"
"Anh ấy khác trước nhiều rồi, không còn là anh chàng trong sáng, ôn hòa, có nụ cười tỏa nắng như xưa nữa, mà đã thành một người cậy thế, hăm dọa người khác".
"Có lẽ do cuộc đời anh ta trước nay luôn suôn sẻ, chưa từng bị mất mát điều gì, nên mới cố chấp nghĩ quẩn như thế"
"Cũng có thể. Từ sau khi chia tay với Triều Nhan, anh ấy biến thành một người hoàn toàn khác, con mắt và bụng dạ đều rất hẹp hòi, chỉ chăm chăm vào những thứ mình đã mất đi"
Tống Anh than vãn "Một người đàn ông tốt đẹp như thế, bị hai chị em nhà cậu hủy hoại thành ra thế đấy!"
Tịch Nhan cũng cảm thấy tiếc nuối
"Cậu tính xử lý vụ này thế nào?"
"Tớ vẫn chưa nghĩ ra, cậu có cao kiến gì không?"
Tống Anh cẩn thận hỏi" Cậu và anh ta có còn chút cơ hội làm lại nào không?"
"Không thể". Tích Nhan chắc như đinh đóng cột. "Trong tim tớ đã có người khác rồi".
"Cũng đúng, cả buổi tối chỉ nghe cậu lải nhải Trác Thanh Liên thế này, Trác Thanh Liên thế kia... Than ôi, một khi phụ nữ thay lòng đổi dạ, thì có đến chín con bò cũng không kéo lại được".
"Thôi, thôi, không dám tám với cậu nữa, tớ đi ngủ đây".
"Bye bye!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!