Tịch Nhan vội vã xuống lầu, chiếc xe Benz màu đen đậu ngoài cửa khách sạn. Không đợi cô bước tới, cửa xe đã bật mở.
Cô nhanh chóng ngồi vào ghế trước, đóng cửa xe.
Trác Thanh Liên ngồi bên ghế lái nhìn cô mỉm cười "Em đi gì mà vội thế, cứ như có ai đuổi theo sau lưng vậy"
Đối diện với nụ cười của anh, Tịch Nhan chợt chột dạ, trả lời lấp liếm: "Người ta sợ làm mất thời gian của anh mà!"
"Họp lớp thế nào? Có gặp lại tình cũ không?" Anh cười ha hả trêu chọc, còn cô chỉ dám úp mở, không trả lời thẳng
Nụ cười trên gương mặt Trác Thanh Liên vụt tắt, anh hơi cúi đầu, nhìn chằm chằm vào đôi má đỏ ửng của cô:"Em uống rượu à?"
"À vâng, em có uống chút rượu vang" Cô hít thở một hơi thật sâu, cắn môi dưới: "Lái xe mau đi anh!"
Anh không nói gì nữa, nắm chắc vô lăng. Một chiếc xe lướt đi trong màn mưa đêm, như lướt đi trong mộng cảnh tươi đẹp huyền ảo.
Tịch Nhan áp mặt vào cửa kính xe, dưới màn mưa mù ảm đạm, hai bên đường chìm trong ánh đèn mù mờ, đẹp nhưng đơn côi, như chuyện cũ xa xăm trong ký ức.
Gặp lại Tô Hàng, khuấy động lại những ký ức phủ bụi từ lâu. Đối diện với người con trai cô đem lòng yêu suốt chín năm trởi, Tịch Nhan vẫn còn vấn vương trong lòng. Đối diện với lời tỏ tình muộn màng của anh, cô không sao làm được, như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vận mệnh thật khéo trêu người. Nếu những lời ban nãy đựơc nói ra từ nửa năm trước, hay chỉ bốn tháng trước thôi, thì mọi chuyện đã khác, cô có lẽ đã một lần nữa ngã vào vòng tay anh. Nhưng bây giờ, chim đã vào lồng, cá đã mắc câu.
Không biết từ lúc nào, xe đã dừng dưới tòa cao ốc LiênY. Cô vẫn ngồi ngây ra, cho đến lúc Trác Thanh Liên chồm người qua, nắm lấy tay cô.
"Tịch Nhan, em có tâm sự phải không?"
"Không có". Cô không chịu thừa nhận.
"Người ta vẫn nói, đi họp lớp, rồi đôi nào tan đôi ấy. Đôi chúng ta chắc không vì thế mà tan chứ?"
"Anh nghĩ đi tận đâu thế?" Tịch Nhan được phen hết hồn, tròn mắt nhìn anh, "Chúng ta vừa mới đính hôn, sao anh đã nói những lời không may mắn như thế..."
Trác Thanh Liên xót xa nâng mặt cô lên: "Tịch Nhan, nếu có một ngày, em yêu một người khác, anh sẽ không miễn cưỡng giữ em bên mình, anh sẽ trả lại tự do cho em. Bởi anh không muốn thấy em không hạnh phúc..."
Câu nói của anh bị môi cô chặn lại, cô không dám nghe, cũng không muốn nghe.
Đây là lần thứ hai Tịch Nhan chủ động hôn anh, nhưng không giống như nụ hôn ngọt ngào chan chứa tình cảm lần trước, trong nụ hôn của cô hàm chứa một cảm giác bất an, như đứa trẻ lạc đường lúng túng, vội vàng tìm chút an ủi và sức mạnh từ anh.
Cô nhất định đã gặp phải chuyện gì, hoặc là ai đó, nếu không sẽ không lo sợ như thế.
Trác Thanh Liên thầm nghĩ, trong lòng thấp thoáng chút thương xót. Anh nhẹ nhàng đẩy cô ra, chăm chú quan sát từng biểu hiện trên gương mặt cô, nghiêm túc nói: "Tịch Nhan, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Anh cảm thấy, anh có quyền được biết, và cũng có trách nhiệm chia sẻ cùng em!"
"Chỉ là em uống rượu nên tinh thần hơi xúc động chút thôi..."
"Xúc động đến mức chủ động ôm hôn thoải mái vậy sao?". Anh cười mỉa mai trêu chọc "Xem ra, sau này anh phải không cho em ra ngoài uống rượu nữa mất thôi".
"Kiều Dật!", cô đột nhiên gọi giật giọng.
"Sao?", anh nhướng mày nhìn cô.
"Suốt đời này ngoài anh ra, em sẽ không lấy ai hết!"
Anh kéo cô vào lòng, trìu mến hôn lên tóc cô, giọng nói xen lẫn tiếng thở dài: "Ngốc ạ, ngoan nào, thề với thốt cái gì chứ?"
Cô không kìm được, dang hai tay, ôm chặt lấy anh, tự nói với lòng mình "Bởi trên đời này không có ai tốt với em hơn anh!"
Đỗ Tịch Nhan, ngươi không thể vừa ở bên an nhàn hưởng thụ tình yêu thắm thiết, sâu đậm của anh, vừa chơi trò mờ ám với người đàn ông khác.
Cô đã hai mươi sáu tuổi, cũng không phải người con gái ngốc nghếch, hồ đồ lần đầu chạm ngõ tình yêu. Một người phụ nữ trưởng thành cần phải hiểu được thứ gì nên nắm lấy, thứ gì cần từ bỏ, điều gì nên tiếc nuối, điều gì cần trân trọng....
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!