Chương 4: Ban đầu không liên quan tới tình yêu

Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

Tịch Nhan nói được là làm được. Mặc dù Tô Hàng là bạn cùng bàn với cô, nhưng cô chẳng thèm nó ngàng đến cậu, coi cậu coa cũng nhưkhông.

Cả tháng trời kể từ ngày Tô Hàng chuyển tới trường trung học cơ sở C, hai người chưa nói với nhau câu nào.

Nhưng cung trong một tháng ngắn ngủi đó, cũng đủ để mọi người nhân ra sự ưu tú của cậu. Bài kiểm tra chất lượng đầu tiên, văn học, số học, anh văn, vật lí, điểm thành phần từng môn cũng như tổng điểm bốn môn, Tô Hàng đều xêpa thứ nhất, đồng thời nhanh chóng trở thành thành phần chủ lực trong đội bóng rổ của trường.

Giò thì mọi người đã hiểu, vì sao cái ngày đầu tiên cậu chuyển tới, cô giáo Đường lại vui mừng đến vậy.

Một học sinh ưu tú như vậy, cô chủ nhiệm xũng không thể cứ để cậu ngồi bàn cuối mãi, nhưng khi cô đặt vấn đề đổi chỗ cho cậu liền bị từ chối.

Theo nguồn tin tiết lộ, lý do Tô Hàng không muốn chuyển chỗ ngồi, là để giúp đỡ Tịch Nhan học hành tiến bộ, từ học sinh bét lớp thành trò khá giỏi. Nghe vậy cô giáo Đường lại càng ca tụng Tô Hàng, khen cậu nhiệt tình và có tinh thần trách nhiệm, dũng cảm đứng ra giải quyết một vấn đề lớn của lớp.

Nguồn tin bắt nguồn từ Diệp Quân, chức lớp trưởng của cô cũng nhanh chóng bị Tô Hàng thay thế, đành ngậm ngùi làm uỷ viên hoc tập kiêm lớp phó học tập môn tiếng Anh.

Trên lớp Tịch Nhan không có bạn, nên sự thay đổi này cũng chẳng ai báo với cô. Cô vẫn đến muộn, về sớm, ngủ gật trên lớp như trước, chẳng vì bên cạnh có thêm một người mà có chút thay đổi.

Sáng hôm đó, tiết học cuối cùng là tiết Toán. Cô giáo đang chép đề bài kiểm tra lên bảng, Tịch Nhan như thường lệ nằm bò ra bàn ngủgà ngủ gập.

Bên phải là cánh củ sổ mở toang, ánh nắng giữa trưa chiếu thẳng vào mắt nhức nhối. Cô đành quay mặt về phía bên trái, cũng chính phia bên Tô Hàng ngồi. Đúng lúc đó, cô chuẩn bị chìm vào giấc mộng, chợt bị aiđó gõ nhẹ lên đầu hai cái.

Cứ tưởng bị cô giáo bắt quả tang ngủ gật trong giờ, Tịch Nhan giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu lên, cô giáo toán vẫn đứng nguyên trên bục giảng.

Kẻ đầu têu không ai khác chính là Tô Hàng, bạn cùng bàn với cô. "Cảm phiền cậu, Đỗ Tịch Nhan", đối phương điềm đạm, "Cậu ngủ như vậy làm ảnh hưởng đến tớ".

Cô cũng chẳng có hứng nói chuyện với cậu, dùng ánh mắt thiếu thiện cảm liếc xéo cậu một phát, rồi định nằm ra bàn tiếp tục giấc ngủ dở dang.

"Cậu ở bên cạnh ngủ say tít thò lò, lại rớt cả nước miếng ra, mình biết học kiểu gì đây?", cậu bạn cùng bàn ý kiến ý cò.

Rớt nước miếng ư? Tịch Nhan đưa tay vuốt lên mặt, quả nhiên trên tay vẫn còn nước bọt vẫn đang dinh dính. Được thôi, thế thì ta quay sang bên phải vậy. Nhưng ánh nắng vẫn không ngừng nhảy nhót trên khung cửa sổ, chói hết cả mắt thế kia.

Cô đành lấy khuỷu tay làm gối, giấu mặt vào trong khuỷu tay mà ngủ. Không ngờ hai mắt vừa khép lại, đầu lại bị cốc hai cái.

"Lớp trưởng đại nhân". Tịch Nhan cuối cung không nhượng bộ nổi nữa, trừng mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai mà vô dung đáng ghét bên cạnh, "Cậu năm lần bảy lượt phá hỏng giấc ngủ của tớ, rốt cục là cậu có ý gì?"

Tiết ngữ văn hồi nãy, vừa học văn ngôn văn xong, nên lời nói của Tịch Nhan cũng bị ảnh hưởng chút xíu.

Khoé môi Tô Hàng khẽ cử động vẻ như muốn cười nhưngđang cố nín lại: "Cậu có thể không ngủ gật trên lớp, chú ý nghe giảng được không?"

Cô trợn mắt nhìn sang phía cậu, vẻ khiêu khích: "Tớ không thích học đấy, liên quan gì tới cậu?".

Tịch Nhan bực bội, muốn ngủ thôi mà không được yên thân! Nhưng trong mấy phút sau đó, đầu cô không ngừng bị cốc, hết cái này tới cái khác.

Cái gì mà học sinh ưu tú, cái gì mà lớp trưởng gương mẫu, có mà tên lưu manh chuyên bắt nạt phụ nữ yếu đuối thì có!

Cô tức tối nghĩ, ngẩng đầu lên, nộ khí bừng bừng: "Đừng có động vào tôi! Nam nữ thụ thụ bất thân, Do you know?"

"I don"t know". Tô Hàng ghé mắt liếc cô một cái, nửa cười nửa không: "Cậu thi tiếng Anh thì không qua, hoá ra cũng vẫn biết mấy câu tiếng Anh đấy chứ nhỉ".

Cơn tức giận của Tịch Nhan đã lên đến đỉnh điểm. Nhìn về phía cô giáo trên bục giảng, cô nén giận trừng mắt nhìn cậu ta, tay nắm chặt nắm đấm: "Tô Hàng, cậu đừng có mà quá đáng quá thể! Tôi đã nhịn cậu lâu lắm rồi."

Tô Hàng nhếch mép cười lớn, điệu cười phô trương kiểu trong phim của Châu Tinh Trì.

Tiếng cười của cậu ta làm chấn động cả lớp, và cả cô giáo toán đang cắm cúi viết trên bảng.

"Có chuyện gì vâỵ?", cô giáo quay người lại, ánh mắt nghi hoặc hướng về phía họ.

Cũng ngay lúc ấy, Tô Hàng làm một việc mà đến nằm mơ Tịch Nhan cũng không bao giờ mơ tới...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!