Diệp Quân cố ý sắp xếp cho Tịch Nhan ngồi cạnh Tô Hàng, cô nghe theo ngồi xuống, cố gắng thả lỏng cơ thể, dựa lưng vào ghế.
Bạn bè có mặt hôm nay, ngoài Diệp Quân, không ai biết chuyện cô và Tô Hàng từng qua lại với nhau. Họ thi nhau cảm ơn Tô Hàng đã nhiệt tình khoản đãi, không tiếc lời hay ý đẹp tán tụng, nào là bạn học cũ áo gấm về làng, vẫn không quên đồng môn thuở trước, đúng là một người trọng tình nghĩa, Tịch Nhan im lặng ngồi bên, lòng đau buồn tê tái.
Tô Hàng đối với tất cả mọi người, thân thiện, nhiệt tình, chỉ riêng với cô, thoáng trông thì tưởng đa tình, thực ra thì lại là vô tình.
Năm ấy kiên quyết ra đi như thế, sao giờ còn quay lại làm chi?
Các món ăn lần lược được bê lên, bốc hơi nghi ngút, mùi thơm ngào ngạt, nhưng cô rất ít động đũa, gần như không ăn gì.
Phục vụ bê lên món cuối cùng, là món thịt bò viên hấp. Mùi hương ấm áp lan tỏa trong không khí, khiến cho người ta không sao cưỡng lại được. Tô Hàng gắp một miếng thịt bò, bỏ vào trong bát Tịch Nhan.
"Món này là gọi cho em, anh vẫn nhớ em thích ăn thịt bò nhất mà", anh mỉm cười nói, ngữ khí tự nhiên mà chân thành.
Tịch Nhan ngồi ngây ra nhìn, vẫn không nói lời nào. Diệp Quân phá tan không khí căng thẳng giữa hai người, nâng ly trước tiên: "Tô Hằng, tớ mời cậu một ly!"
Dưới sự lôi kéo của cô nàng, bạn bè trong buổi tiệc, lần lược chúc rượu Tô Hàng. Không khí phút chốc trở nên vô cùng náo nhiệt. Tô Hàng khí thế lên cao, gần như không từ chối một ai. Tiếng cụng ly tiếng nói cười không ngớt, trong căn phòng huyên náo tiếng người cười nói, chỉ có Tịch Nhan là có vẻ xa cách và trầm lặng, hơi không ăn nhập với không khí náo nhiệt chung quanh.
Diệp Quân khẽ huých vào cánh tay Tịch Nhan "Tịch Nhan, cả bàn chỉ còn có cậu chưa chúc rượu Tô Hàng nữa thôi. Đây, cậu muốn uống rượu trắng, hay rượu vang..."
Tịch Nhan còn chưa kịp đáp, Tô Hàng đã cướp lời: "Da em bị dị ứng, không được uống rượu!"
Tịch Nhan lại ngẩn người lần nữa, quay lại nhìn Tô Hàng, ánh mắt rực lửa của anh đang nhìn cô đăm đăm.
"Ai bảo em không được uống rượu?", Tịch Nhan cố gắng chen vào một câu, giành lấy chai rượu vang trong tay Diệp Quân, rót ình một ly đầy.
"Tô Hàng, vì sự trùng phùng của chúng ta hôm nay, cạn ly!". Cô nâng ly rượu nói với anh.
"Tịch Nhan..." Anh khẽ kêu tên cô, định ngăn cô lại.
"Chúng ta đã năm năm không gặp, đã có quá nhiều điều thay đổi rồi". Tịch Nhan hai mắt long lanh, ánh mắt hàm chứa bao ẩn ý, "Người mà anh hiểu là em của trước đây, chứ không phải em bây giờ".
Câu nói tuy nhẹ nhàng, song lại như một roi nhớ đời, quất lên má anh. Nụ cười thường trực trên môi Tô Hàng đông cứng lại, anh lần đầu bộc lộ sự bối rối trong đêm hôm ấy.
Nhìn Tịch Nhan uống được rượu, hơn nữa lại vô cùng sảng khoái, bạn bè trên bàn tiệc liền chuyển mục tiêu, tranh nhau đòi chạm cốc cùng cô. Tịch Nhan hào khí xung thiên uống hết ly này đến ly khác. Sau cùng, đội ngũ mời rựơu đều chịu bại trận, chấp tay nhận thua: "Quả không hổ danh là phu nhân tương lai của giám đốc Trác Thanh Liên, đến uống rượu cũng phóng khoáng như vậy!".
Mặc dù đã uống khá nhiều rượu, Tịch Nhan vẫn rất tỉnh táo, đến bản thân cô cũng rất ngạc nhiên, tửu lượng không biết từ bao giờ lại tiến bộ thế này.
Rượu quá ba tuần, mọi người trong phòng đều lâng lâng như người trên mây, ngả ngốn, xiêu vẹo trên bàn. Tịch Nhan đứng dậy nói với Tô Hàng đang ngồi phái ngoài: "Làm ơn cho đi nhờ một chút, tôi muốn vào nhà vệ sinh".
Ánh mắt Tô Hàng đờ đẫn, nhìn cô không chớp, hòan tòan không có ý định nhường đường. Tịch Nhan chỉ còn cách chen qua khỏang trống giữa anh và bàn, lúc bước qua vô tình chạm vào anh, hai người đếu có chút kinh động.
Bước vào nhà vệ sinh, Tịch Nhan thở phào nhẹ nhõm, cảm giác toàn bộ các dây thần kinh căng như dây đàn. Lấy nước lạnh rửa mặt, nhìn gương mặt trắng xanh trong gương, cô tự nói với mình: Đỗ Tịch Nhan, mày nhất định phải thật lạnh lùng!
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, bắt gặp Tô Hàng, đứng ngay lối hành lang dẫn vào phòng, cái bóng to lớn của anh dường như che trọn ánh đèn lù mù.
Cô định thần lại, bước ngang qua anh, chợt nghe có tiếng nói rất trầm: "Tịch Nhan, chúng ta nói chuyện một lát được không?"
Phen này muốn trốn cũng không xong rồi, điều gì đến ắt vẫn sẽ đến! Tịch Nhan thở dài trong bụng, dừng chân lại, quay đầu lại nhìn anh.
Ánh đèn trên đầu, ánh lên khuôn mặt đường nét cương nghị của anh. Nếu chỉ xét về tướng mạo, anh và Trác Thanh Liên kẻ tám lạng người nửa cân, tuy không phài quá tuấn tú mỹ miều, song lại có một loại khí chất phóng khoáng, cởi mở rất riêng.
"Anh vẫn luôn muốn biết, những năm vừa qua em sống thế nào, có chăm sóc tốt cho bản thân hay không?"
Cô thoáng do dự, không muốn nói không tốt trước mặt anh, cũng không cam tâm chỉ dùng một từ "Tốt" khái quát chung chung.
"Tịch Nhan", ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, giọng nói khàn nhỏ, ngập ngừng: "Chuyện năm đó, anh rất xin lỗi!"
Nếu sớm biết sẽ có ngày hôm nay, sao lúc trước còn làm vậy? Cô nhìn thẳng vào mắt anh, một mặt cố trấn tĩnh sự sợ hãi trong lòng mình, một mặt khẽ lắc đầu: "Tô Hàng, anh không làm gì sai cả, chuyện tình cảm không thể ép buộc được. Em biết anh không yêu..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!