Chương 38: Khi tình yêu là dĩ vãng

Năm năm trước rời xa nơi góc bể chân trời, bặt vô âm tín, bỗng chốc, đứng sờ sờ ngay trước mắt

Nước cờ này của Tô Hàng khiến Tịch Nhan trở tay không kịp.

Cô tuy bề ngoài trầm tĩnh, trang nghiêm như một pho tượng, nhưng Tô Hàng nhìn thấu những lo âu và hỗn loạn trong đôi mắt cô.

Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt đen bí ẩn, làn môi mỏng và hơi cong cong... Tịch Nhan tuy không thể nói là vô cùng xinh đẹp, song lại được dáng người thanh mảnh, cao ráo, nước da trắng trẻo mịn màng, cùng ánh mắt trong sáng nhưng hờ hững, lại có vẻ tươi mới vô cùng hấp dẫn. Tựa như một đóa hoa bách hợp tao nhã, thoang thoảng mùi thơm, nhất cử nhất động đều khiến người ta cảm nhận được sự điềm tĩnh.

Thế gian này không thiếu hoa thơm cỏ lạ, có loại có lẽ sắc sẽ hơn cô, nhưng hương thơm thì chưa ai vượt qua nổi.

Ngần ấy năm, nơi đất khách quê người, biết bao sắc nước hương trời chung quanh, nhưng không sao tìm được một người con gái, có hương vị giống như Tịch Nhan. Thứ khí chất trang nhã thơm tho, dung nhan thuần khiết, thanh lệ ấy, cứ vô tình nhảy vào tâm trí anh khi nửa đêm tỉnh mộng.

Vẻ đẹp của Tịch Nhan, phải thật tinh tế mới có thể cảm nhận được. bạn những tưởng cô ấy tầm thường, không có gì mới lạ. Rồi mới chợt nhận ra, trong cái trong veo như dòng suối của cô ấy, lại có thể khúc xạ ra những tia sáng lung linh muôn màu.

Sắp làm vợ thương nhân giàu có bậc nhất nhì tỉnh, nhưng Tịch Nhan vẫn giữ nguyên vẻ giản dị vốn có, toàn thân từ trên xuống dưới không mang bất cứ một đồ trang sức rườm rà nào, ngoại trừ... Ánh mắt Tô Hàng dừng lại trên ngón tay cô, một chiếc nhẫn bạch kim gắn kim cương, sáng lấp lánh dưới ánh đèn, chói lóa bỏng cả mắt anh.

"Tô Hàng, Tịch Nhan đính hôn rồi. Nó không đợi anh rồi!". Một tháng trước, Triều Nhan tới thành phố A công tác, đã hẹn gặp anh.

Kỳ thực họ đã gặp nhau từ lâu, Triều Nhan đang làm chương trình phỏng vấn "Người thành phố C đi khắp thế giới", cất công tới thành phố A thu hình, đối tượng phỏng vấn không ai khác ngoài anh

- tiến sỹ ngành kiến trúc trẻ tuổi tài năng, vừa từ nước ngoài trở về phục vụ Tổ quốc.

Anh thừa nhận, Triều Nhan vẫn rất xinh đẹp, vẫn như lần đầu tiên anh gặp cô, mắt sáng răng trắng, rực rỡ chói lọi. Chỉ có điều, anh không còn thấy lại cái cảm giác tim đập thình thịch của ngày xưa nữa.

Hóa ra, tình yêu thực sự là một thứ cảm giác. Bạn tưởng người mình yêu là người này, kỳ thực chỉ là ngộ nhận.

Cuộc đời mưa nắng thất thường, trời đang quang mây bỗng đâu mây đen đầy trời, lang tâm chớp mắt bỗng lạnh lùng.

Trước khi gặp chị em nhà họ Đỗ, cuộc sống của Tô Hàng vô cùng đơn giản, không chút vấn vương, thấp thỏm. Bố anh là bộ đội chuyên nghiệp, tính tình nghiêm khắc, cứng nhắc. Từ nhỏ đã chịu sự quản thúc chặt chẽ, anh ngoài việc học, không còn mối quan tâm nào khác. Theo đúng kỳ vọng của bố, trung học học trường điểm, đại học vào trường điểm, tốt nghiệp xong tìm một công việc phù hợp, sinh con.

Cuộc sống của anh cứ thế trôi qua trong bình lặng, như mặt nước hồ tĩnh lặng, lấp lánh dưới ánh nắng chói chang. Sự xuất hiện của Tịch Nhan, đã gợn lên những con sóng lăn tăn.

Tịch Nhan là tuýp phụ nữ mà Tô Hàng chưa bao giờ từng gặp, lãnh đạm, cô độc lại có chút ương bướng, bình thường thì ngoan hiền như chú chuột trong hang, nhưng nội tâm thì lại rất cổ quái, tinh anh.

Nhìn cô bị bạn bè xung quanh xa lánh, miệt thị, một mình vẫy vùng trong bóng tối. Xuất phát từ sự thương hại, anh đưa tay ra cho cô nắm lấy. Hai năm ngồi chung bàn, anh cảm nhận được sự lanh lợi của cô, ở bên cô cảm thấy rất vui, nhưng lại không thể yêu cô.

Lúc đó mới có tí tuổi đầu, đâu biết thế nào là tình yêu. Là một học sinh ưu tú, anh ngoan ngoãn vâng lời, kính thầy yêu bạn, nam sinh hay nữ sinh nhất loạt đều là bạn học, hai chữ "yêu đương" căn bản không có trong từ điển của anh.

Cho nên, trong thời gian học trung học, Tô Hàng mặc dù nổi bật giữa chúng bạn, nhận được vô số sự ái mộ từ các bạn nữ, nhưng chưa yêu ai bao giờ.

Lần đầu tiên trong đời anh biết thế nào là tình yêu, là tại sân trường đại học Q, khi anh gặp Đỗ Triều Nhan.

Hội sinh viên trường đại học Q chiêu sinh, một cán bộ hội học sinh trung học đa tài, có khả năng tổ chức là anh cũng nóng lòng muốn thử sức. Hôm đó, vừa kết thúc một trận bóng, anh mặt đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, tay vẫn ôm quả bóng rổ, chạy thẳng tới văn phòng hội sinh viên.

Tại khúc cua hành lang vắng vẻ, một cô gái đột nhiên từ đâu xuất hiện. Tô Hàng bất ngờ không kịp đề phòng, đâm sầm vào nhau. Trong khoảnh khắc ngẩng lên, anh bỗng ngây người.

Anh vẫn còn nhớ, hôm đó ánh nắng rực rỡ, khóm hoa hồng trong bồn hoa dưới lầu bung nở khoe sắc, hương thơm ngào ngạt. Cô gái xinh xắn, trong sáng dựa tường, nhìn anh cười rạng rỡ.

Cô vô cùng xinh đẹp, nước da trắng ngần, đường nét hài hòa, tinh tế, sống động thể hiện cả trên gương mặt, váy lụa mềm viền hoa màu hồng, đôi chân dài thon dài xỏ trong đôi giày vải.

Trong một trường đại học bách khoa như trường Q, nữ sinh vốn không nhiều, nữ sinh xinh xắn lại càng là của hiếm. Nhưng Đỗ Triều Nhan không chỉ xinh đẹp, mà thành tích cũng vô cùng xuất sắc, giỏi múa hát, đa tài đa nghệ. Trong buổi phỏng vấn chiêu sinh, cô thể hiện tài múa, ngâm thơ, còn biểu diễn một ca khúc nhạc dương cầm "Lời cầu nguyện thiếu nữ".

Nếu không tận mắt chứng kiến, anh thực sự không thể tin nổi, trên đời này lại có một cô gái hoàn thiện hoàn mỹ đến vậy.

Tối hôm đó, Tô Hàng trằn trọc mãi mà không ngủ nổi, nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh của Triều Nhan, vương vấn mãi trong tâm trí anh không rời.

Ngày hôm sau, Tô Hàng lên lớp như thường lệ. Trong giờ nghỉ giữa giờ, anh đang vùi đầu vào cuốn "Tầm Tấn Kế" của Hoàng Dị, cậu bạn cùng bàn đột nhiên gõ lên bàn anh: "Này, bên ngoài có người tìm cậu!"

Ngẩng đầu, ngoài cửa lớp, Triều Nhan nhẹ nhàng tựa vào cột hành lang, nở nụ cười mê hồn. Cậu bạn cùng bàn vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ há hốc mồm: "Cậu quen Đỗ Triều Nhan khi nào vậy? Hoa khôi đại học Q, hớp hồn không biết bao nhiêu anh chàng rồi đó!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!