Tịch Nhan lên mạng thường hay gặp "Nhất Diệp Quy Hàng", lần nào cũng vậy, chỉ cần thấy cô trực tuyến, đối phương ngay lập tức vào tìm cô nói chuyện. Những buổi tối Trác Thanh Liên vắng nhà, Tịch Nhan thật sự có chút cô đơn, nói chuyện cùng "Nhất Diệp Quy Hàng", giúp cô "giết" không ít thời gian.
Nhưng trong cái thế giới mạng hư ảo ấy, Tịch Nhan không vì thế mà mê mẩn quá đà.
Chức ký trên QQ của cô có viết một câu: "Cuộc sống yên bình, tháng năm tĩnh lặng, còn mong gì hơn?"
Hôn lễ lùi lại, Tịch Nhan đâm ra nhàn rỗi. Gọi điện định rủ Tống Anh cùng đi dạo phố, thì nhận được câu trả lời rằng: "Không có thời gian, bản cô nương đang gặp vận, đề nghị không làm phiền!"
Tối hôm Tịch Nhan đính hôn, Tống Anh và anh chàng Tiết Giang đưa cô về nhà hôm đó như rơm gặp lửa, bùng cháy dữ dội, không sao dập nổi.
"Anh ta đưa tớ về nhà, còn rót nước pha trà, chăm sóc cho tớ cả đêm, sáng hôm sau mới về, thế là tớ bỗng thấy có cảm tình với anh ta".
Con người ta trong lúc yếu đuối, rất dễ nảy sinh tình cảm với người khác. Hơn nữa, Tiết Giang cũng là một anh chàng tử tế. Dần dà, cảm tình thành ra thích, thích lâu rồi, hóa thành yêu.
Tịch Nhan cười: "Tống Anh, chẳng phải cậu từng nói không tin vào tình yêu, không tin tưởng đàn ông hay sao? Vừa đó mà đã yêu người ta luôn là sao?"
"Bởi vì, tớ vẫn luôn luôn hy vọng vào tình yêu", Tống Anh thật thà chia sẻ qua điện thoại, "Dù cho có bị thương thêm lần nữa, tớ vẫn sẽ đứng dậy. Vết thương lành rồi sẽ quên đau. Tớ sẽ lại kiếm tìm tình yêu, toàn tâm toàn ý, không quan tâm sau này ra sao!"
Đúng vậy, họ đều là những cô gái như thế, miệng thì bảo chỉ có kẻ ngốc mới đi tin vào tình yêu, sau cùng vẫn tình nguyện làm kẻ ngốc tin vào tình yêu đó.
Nhờ có Trác Thanh Liên mà vết thương Tịch Nhan những tưởng không bao giờ lành miệng ấy không còn đau nữa, cô một lần nữa mắc vào lưới tình, không nao núng, mạnh dạn dấn thân.
Chỉ có điều lần này, cô tin rằng, anh chính là người đàn ông của đời mình.
Đêm trước đêm Giáng sinh, Tịch Nhan nhận được một cuộc điện thoại lạ, đầu dây bên kia cởi mở bắt chuyện: "Bạn cũ, còn nhớ mình không? Mình là Diệp Quân đây!"
Cô sao mà quên được? Diệp Quân, lớp trưởng lớp cấp hai, hồi đó vì chuyện của Tô Hàng mà hai người từng có chút xích mích với nhau. Có điều, hai người vốn đã thuộc hai thế giới khác nhau, cũng chẳng mấy khi chuyện trò, nên từ sau khi tốt nghiệp cấp hai, gần như hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Tịch Nhan còn đang thắc mắc làm thế nào mà cô bạn này biết được số di động của mình.
"Cậu giờ thành người nổi tiếng ở cái thành phố C này rồi, ai mà không biết cơ chứ? Thiếu phu nhân tương lai nhà họ Trác, là nàng lọ lem sắp bước vào tòa lâu đài... Hồi học cấp hai, mình đã cảm thấy cậu có cái gì đó khác người, quả nhiên không sai!"
Cái gì mà khác người, chẳng qua là con vịt xấu xí, giữa đám đông, nhát gan sợ sệt, bị người ta xa lánh, xem thường, thời gian qua đi "vận đổi sao dời", vịt con xấu xí chớp mắt hóa thành thiên nga xinh đẹp, lộng lẫy, điều này e Diệp Quân có nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi.
"Đêm Giáng sinh này, lớp cấp hai chúng ta tổ chức họp lớp. Các bạn hiện đang cư trú tại thành phố C đều phải tham gia. Tịch Nhan, cậu cũng nể mặt mình một chút chứ?". Diệp Quân vẫn như ngày nào, hùng hùng hổ hổ, nhanh mồm nhanh miệng.
"Ok, mình nhất định sẽ tới". Những ngày mùa đông mưa gió liên miên thế này, Tịch Nhan ở nhà mãi đến phát chán lên rồi, cũng muốn ra ngoài thay đổi không khí một chút.
Tối hôm đó, Trác Thanh Liên hiếm hoi lắm mới về nhà đúng giờ. Bước vào cửa, thấy Tịch Nhan đang đeo tạp dề, bận bịu trong bếp. Anh rón ra rón rén bước vào, choàng tay ôm chặt eo cô. Tịch Nhan được một phen đứng tim, quay lại trách yêu: "Anh làm cái gì thế? Làm người ta hết cả hồn!"
Trác Thanh Liên giành lấy xẻng xúc thức ăn trong tay cô: "Vợ anh vất vả rồi. Hôm nay để anh giúp một tay!"
Tịch Nhan thấy rõ, ánh mắt anh ánh lên niềm vui, những lo lắng thời gian qua biến mất không còn dấu vết.
Trác Thanh Liên xào nấu mấy món sở trường, còn mở một chai rượu vang. Ngồi bên bàn ăn, cô cười hỏi anh: "Sao rồi anh? Nghiệm thu xong rồi đúng không?"
"Chuyên viên của tỉnh hôm qua mới tới, sao nhanh vậy được?". Anh gắp một miếng thịt bò đút cho cô, "Em nếm thử xem, xem tay nghề của ông xã em thế nào?"
Trác Thanh Liên vốn không thích ăn thịt bò, nhưng để chiều theo Tịch Nhan, anh thay đổi khẩu vị, còn cất công học xem thịt bò nấu sao cho ngon.
"Ngon lắm", Tịch Nhan khen ngợi, "Màu sắc, mùi vị đều rất tuyệt, ngang ngửa với đầu bếp cấp cao trong cao ốc Liên Y rồi".
Nghe cô nhắc đến cao ốc Liên Y, Trác Thanh Liên chợt nhớ tới một chuyện. Anh buông đũa xuống: "Đêm Giáng sinh, Trác thị mở tiệc cuối năm tại cao ốc Liên Y, yêu cầu phải mang vợ con theo".
Tịch Nhan chau mày: "Vừa hay, lớp cấp hai của em cũng tổ chức họp mặt vào hôm ấy".
"Không đi không được sao?" Trác Thanh Liên nhìn cô chăm chăm.
"Ấy, em đã nhận lời rồi, giờ thất hứa sao tiện".
"Hay là thế này". Anh rót rượu vào ly trước mặt cô, "Em cứ đi họp lớp với các bạn trước, tan họp rồi lại về dự tiệc của Trác Thị, thế là vẹn cả đôi đường".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!