Chương 36: Người vợ như thế chồng còn cần gì nữa

Giữa ngày đông khô hanh, lạnh lẽo, hai người bắt đầu dọn về sống chung.

Mỗi sáng thức dậy, Tịch Nhan nhìn người đàn ông nằm bên, trong lòng trào dâng một xúc cảm dịu dàng, cảm thấy mình thật hạnh phúc, cứ như đang nằm mơ vậy.

Năm thứ tư đại học, cô từng gặp một ông cụ xem tướng dưới chân cầu vượt thành phố A. Ông nói với cô rằng, năm hai mươi sáu tuổi cô sẽ gặp được chân mệnh thiên tử của đời mình, rồi quen nhau, yêu nhau, che chở cho nhau, suốt đời không chia xa. Cô khi ấy không tin, bởi cô và Tô Hàng vẫn đang yêu nhau. Bây giờ ngẫm lại, cô biết, Trác Thanh Liên chính là người mà lâu nay cô kiếm tìm.

Tịch Nhan rất tháo vát, việc nhà lo đâu ra đấy, chuyện cơm nước cũng cực kỳ khéo léo. Cô dọn dẹp nhà cửa gọn gàng sạch sẽ, ngày ngày tưới nước ấy chậu hoa ngoài ban công, làm vài món ăn hợp khẩu vị. Trác Thanh Liên bận rộn với công việc bên ngoài, thỉnh thoảng về trễ, toàn thân nồng nặc mùi rượu. Cô không trách cứ, cũng chẳng truy vấn, mà pha một cốc trà nóng cho anh uống giải rượu.

Kẻ trước người sau, cô và Trác Thanh Liên đều vô cùng ân ái.

Thanh Y và Phó Viêm, thỉnh thoảng cũng tới nhà họ ăn cơm, nhìn ngắm ngôi nhà cũng không phải là nhỏ, được dọn dẹp gọn ghẽ đâu ra đấy, trên bàn ăn đầy những món ăn thịnh soạn, máy nghe nhạc dìu dặt những bản nhạc không lời êm ái, thật khiến người ta ngưỡng mộ quá đỗi.

Thanh Y thầm khen ngợi tình cảm thắm thiết của hai người, như đôi uyên ương thắm thiết không rời, có cho làm thần tiên trên trời cũng chẳng màng; còn Phó Viêm thì lại ngưỡng mộ Trác Thanh Liên tìm được người phụ nữ đảm đang tháo vát, lại đoan trang hiền thục...

Tháng 12, những cơn gió lạnh ùa đến, mang theo những trận mưa rào rả rích.

Năm cùng tháng tận, công việc của Trác Thanh Liên vô cùng bận rộn, đã lâu không về nhà ăn cơm tối. Còn Tịch Nhan trừ những lúc bận chuẩn bị hôn lễ, đa số thời gian còn lại đều ở nhà, lên mạng, xem đĩa.

Tối hôm đó, cô gặp một người bạn tên "Nhất Diệp Quy Hàng" trên mạng, gửi cho cô lời mời kết bạn.

Tịch Nhan ngó qua thông tin của đối phương, ra là đến từ thành phố A.

"Sao bạn lại lấy tên là Nhất Diệp Quy Hàng", cô hiếu kỳ hỏi.

"Bạn đã xem bộ "Đại thoại Tây du"[1] của Châu Tinh Trì [2] chưa? Trong đó có một câu thoại siêu kinh điển".

[1] Đại thoại tây du (A Chinese Odyssey): phim do đạo diễn Lưu Trấn Vĩ thực hiện vào năm 1995, dựa theo tác phẩm Tây Du Ký của Ngô Thừa n, Châu Tinh Trì thủ vai chính

- Tôn Ngộ Không.

[2] Châu Tinh Trì: diễn viên chuyên đóng phim võ thuật nổi tiếng của Trung Quốc.

"Tớ biết, câu ấy là

- đã từng có một tình cảm chân thành bày trước mắt, mà ta không biết quý trọng, đợi đến lúc mất đi rồi mới hối hận không kịp, đau khổ nhất trên thế gian không gì hơn thế. Nếu ông trời có thể cho ta thêm một cơ hội, ta sẽ nói với người con gái ấy rằng: "Tôi yêu em!" Nếu nhất thiết phải đặt ra một thời hạn cho tình yêu đó, ta muốn là một vạn năm".

"Cậu nhớ rất chính xác, gần như không sót chữ nào".

"Bởi bộ phim này tớ xem đi xem lại không dưới mười lần rồi, mà không lần nào là không khóc".

"Rõ ràng là phim hài, mà sao cậu lại khóc?"

"Tớ cũng không biết nữa, có lẽ do trời sinh tớ tuyến lệ dồi dào hơn người cũng nên".

"Bạn là một người đa sầu đa cảm, dịu dàng điềm đạm, ít nói, mà cũng chẳng hay cười".

"Bạn hình như rất hiểu tớ". Tịch Nhan cười.

"Tớ có thể tượng tượng. Bạn thích lên mạng, xem đĩa, nghe nhạc? Thích ăn mỳ kéo thịt bò? Hay ngủ nướng?"

"Đúng, đúng, đúng". Tịch Nhan ngón tay không rời bàn phím.

"Tớ cũng quen một cô gái như vậy. Lúc đó thì cảm thấy cô ấy rất bình thường, không có gì đặc biệt, nhưng khi mất đi rồi mới hiểu được cô ấy quan trọng đến nhường nào, tiếc nuối, hối hận thì cũng chẳng kịp nữa rồi".

"Ồ, bạn có thể tìm và theo đuổi lại người ta".

"Có được không? Vẫn còn kịp chứ?"

"Tớ không biết, bạn phải đi hỏi cô ấy chứ".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!