Chương 35: Cùng người mình yêu thật vui vẻ

"Cái gì cơ? Con và Trác Thanh Liên đang yêu nhau?". Tịch Nhan vừa đem chuyện cô qua lại với Trác Thanh Liên kể ẹ, bà không khỏi kinh ngạc gào lên, không thể tin nổi, "Mẹ không nghe nhầm đấy chứ?"

Tịch Nhan vẫn bình thản như không: "Thứ bảy tuần này, bố mẹ anh ấy đặt tiệc tại khách sạn, mời bố mẹ đến bàn bạc về chuyện hôn sự của hai đứa".

"Đỗ Diệu Hoa!" Bà hoảng hốt gọi chồng, "Những điều con gái ông nói có thật không?"

"Đương nhiên là thật rồi", Đỗ Diệu Hoa tủm tỉm cười, "Chuyện chung thân đại sự ai dám mang ra đùa?"

"Nhưng mà... nhưng mà...". Mẹ cô bỗng hóa cà lăm, mặt đỏ bừng bừng, "Hic, không phải Triều Nhan đang theo đuổi anh chàng đó hay sao..."

"Chuyện tình cảm mà, sao ép buộc được". Đỗ Diệu Hoa ngăn không cho bà nói tiếp, nói đầy ẩn ý, "Người mà cậu ta thích là Tịch Nhan, đây là duyên phận của hai đứa nó!"

"Tịch Nhan?" Bao nhiêu năm qua, trong mắt mẹ cô chỉ có Triều Nhan, đây là lần đầu tiên bà đánh giá kỹ lưỡng cô con gái nhỏ của mình, cô con gái mà bấy lâu nay bà không chú ý tới; dáng dong dỏng cao, da trắng mịn màng, mặt mũi đoan trang, đường nét hài hòa, tuy không rực rỡ bắt mắt như Triều Nhan, nhưng vẻ duyên dáng dịu dàng nữ tính, cũng khiến người ta xao lòng...

"Mẹ!", Tịch Nhan khẽ gọi. Vẻ mặt mẹ rất khó coi, luống cuống không biết phải làm thế nào, cứ như thể vừa làm điều gì sai trái.

"Cuối tuần này phải gặp nhà người ta rồi. Bà xã, lo chuẩn bị cho tươm tất một chút!". Đỗ Diệu Hoa chuyển chủ đề, mẹ bỗng nhiên tỉnh lại, thở dài: "Trời ơi, thời gian gấp gáp quá rồi! Tôi phải mau mau đi sắm bộ quần áo mới, rồi làm tóc. Kết thông gia với nhà họ Trác cơ mà, không thể để người ra xem thường nhà mình được!".

Mẹ phấn chấn sôi nổi hẳn lên, trước tiên là sắm một bộ váy kiểu nhà Đường lụa đỏ, rồi đến tiệm vừa uốn vừa nhuộm tóc, mất ngót nghét cả nghìn tệ. Hội bạn bài thắc mắc sao bà bỗng dưng trở nên hào phóng, chịu tiêu tiền như thế? Bà mặt mày rạng rỡ: "Chút tiền ấy có đáng là bao? Tiểu Tịch nhà chúng tôi chẳng bao lâu nữa sẽ thành thiếu phú nhân nhà học Trác, nửa đời sau này tôi được hưởng phúc theo nó rồi!"

Trước đây câu cửa miệng của bà là "Triều Nhan", bây giờ thì lúc nào cũng "Tiểu Tịch nhà tôi" thế này, "Tiểu Tịch nhà tôi" thế kia. Một người được cưng chiều, còn một người đang dưng bị thất sủng, sự đối nghịch quá khốc liệt, khiến Triều Nhan càng căm hận hơn gấp bội.

Thứ bảy, hai nhà gặp nhau tại khách sạn, Kiều Quyên tự nhiên và nhiệt tình chào hỏi mẹ Tịch Nhan, bà ngớ người mất một lúc, mới nhận ra người hàng xóm mười mấy năm trước.

Năm ấy khi còn ở ngõ Tử Trúc, bà đối với mẹ con Kiều Quyên không được thân thiện cho lắm, lần này gặp mặt cũng khó tránh khỏi ngại ngùng, nhưng Kiều Quyên lại không để tâm gì tới chuyện cũ, thân mật kéo bà cùng ngồi xuống, uống trà hàn huyên.

"Tiểu Tịch là một cô gái ngoan, vừa hiểu biết lại cư xử đúng mực, đều là nhờ công chị chăm sóc dạy dỗ!". Kiều Quyên không tiếc lời khen ngợi Tịch Nhan, khiến mẹ Tịch Nhan ngượng ngịu ra mặt: "Đâu có, đâu có, Tiểu Tịch nhà chúng tôi từ nhỏ đã rất hiểu biết, là tôi vẫn chưa quan tâm được nhiều đến nó...", cứ như là đang tự kiểm điểm. Điều bà càng không thể ngờ tới, là ông thông gia tương lai Trác Diệp Phong không có chút gì ra vẻ ta đây giàu có, kiêu căng lên mặt nạt người, trái lại cực kỳ thân thiết, hòa nhã nói chuyện gia đình cùng vợ chồng bà, thực là ngoài sức tưởng tượng. Trác Thanh Liên cũng thể hiện là người nho nhã lễ độ, tận tình chu đáo, đối với Tịch Nhan lại càng hết mực yêu chiều, che chở.

Cô con gái mà trước giờ bà coi thưởng, đối xử tệ bạc, nay bước vào nhà người ta lại được nâng niu cung phụng như công chúa, thân làm mẹ không khỏi hổ thẹn, buồn vui lẫn lộn.

Trong không khí vui vẻ thoải mái, hai nhà nhanh chóng định ngày tổ chức hôn lễ, vào mồng một tháng một năm tới.

Ngày 7 tháng 11, Tịch Nhan và Trác Thanh Liên tổ chức lễ đính hôn, bày tiệc rượu tại cao ốc Liên Y, mời bạn bè thân thuộc của hai gia đình tới dự. Triều Nhan bận đi quay phim tại tỉnh ngoài, không tham dự được; Tống Anh mượn rượu giải sầu, uống hơi quá chén, không thể lái xe. Trác Thanh Liên sắp xếp ột trưởng phòng chưa lập gia đình trong công ty đưa cô về, kỳ thực là có ý mai mối.

Tống Anh lảo đảo, chân nam đá chân chiêu bước tới, ôm chặt lấy Tịch Nhan xinh như mộng: "Bạn yêu quý của tớ, cậu nhất định phải hạnh phúc đấy nhé!"

"Tớ biết mà, tớ nhất định sẽ hạnh phúc!". Tịch Nhan gật đầu dứt khoát, mi mắt ngấn lệ, đưa mắt sang phía Trác Thanh Liên, anh nắm chặt bàn tay trái cô.

Tống Anh trợn mắt, nói với Trác Thanh Liên: "Trác Thanh Liên, tôi nói cho anh biết! Tiểu Tịch là người chị em thân thiết nhất của tôi, anh phải đối tốt với cô ấy, không được phép bắt nạt, khiến cô ấy bị tổn thương, mùa hè thì là điều hòa, mùa đông làm đệm sưởi cho cô ấy..."

Không đợi cô nói hết, Tịch Nhan dùng tay che miệng cô lại, nửa muốn khóc nửa muốn cười: "Được rồi, cậu cứ yên tâm mà..."

"Không được!", Tống Anh cố sức thoát ra khỏi tay cô, "Tớ muốn nghe chính miệng Trác Thanh Liên hứa với tớ!"

"Tống Anh, anh bảo đảm với em, anh sẽ hết lòng chăm sóc, quý trọng Tịch Nhan, như quý trọng chính sinh mệnh của mình vậy". Trác Thanh Liên vô cùng nghiêm túc nói, nắm chặt hơn nữa bàn tay trái Tịch Nhan trong tay mình.

Nghe anh nói như vậy, trong lòng Tịch Nhan vô cùng xúc động, gần như rơi lệ.

"Được, vậy giờ tôi giao cô ấy cho anh!". Tống Anh cầm bàn tay còn lại của Tịch Nhan, trao vào tay Trác Thanh Liên, "Anh nhất định phải nhớ những lời anh nói hôm nay!"

Trác Thanh Liên nắm chặt lấy tay Tịch Nhan, không có ý định buông ra. Tịch Nhan cố ngăn dòng lệ đong đầy khóe mắt, không cho nó trào ra.

"Tịch Nhan, bao giờ cậu cưới, tớ muốn làm phù dâu..." Tống Anh mồm miệng líu ríu, một cơn choáng váng, toàn thân ngã nhào về sau, may nhờ có anh chàng trưởng phòng kia kịp thời đỡ được.

"Tiết Giang, cậu lo đưa cô ấy về nhà an toàn nhé". Trác Thanh Liên dặn dò. Tịch Nhan nhìn anh đầy cảm kích, quay sang Tiết Giang: "Vậy làm phiền anh nhé".

Vài ngày sau, Tịch Nhan dọn khỏi nhà bố mẹ, chuyển đến căn họ đứng tên Trác Thanh Liên. Căn hộ đã được sửa sang cẩn thận, đồ đạc, điện gia dụng tất cả đều đầy đủ, sẵn sàng, cô chỉ việc mang vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân là xong.

Cô và Trác Thanh Liên tuy đã đính hôn, nhưng anh chưa hôm nào ngủ lại, tối nào cũng đưa cô về tới cửa, rồi quay lưng bước đi. Anh một mực tuân thủ lời hứa của mình – Tuyệt đối không ép buộc cô!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!