Chương 31: Cảm ơn anh

Tống Anh đưa Tịch Nhan về, lái xe đến tận cổng khu nhà. Tịch Nhan xuống xe, vẫn chưa yên tâm, dặn đi dặn lại: "Đường đi phải cẩn thận, cậu uống nhiểu rồi, không được vượt đèn đỏ đấy".

"Mình biết rồi... Còn chưa về làm vợ người ta, mà đã lắm điều như bà già thế này". Tống Anh sốt ruột vẫy tay tạm biệt, rồi cả người và xe nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của cô.

Ngẫm lại những lời Tống Anh ban nãy, kỳ thực, cô không nói sai chút nào. Nếu không phải trong tim đã có hình bóng Tô Hàng, rất có thể cô cũng đi yêu đương lăng nhăng. Hết lần này đến lần khác tích lũy một đống kinh nghiệm thất tình, thương tích đầy mình, hoặc giả đã kết hôn qua loa đại khái cho xong, sống lay lắt chịu đựng cuộc hôn nhân không tình yêu, sao có thể gặp được Trác Thanh Liên?

Tô Hàng, là số mệnh của cô, cũng là một điểm đông, đóng băng tất cả tình cảm của cô, và định hướng những bước đi sơ khai nhất, trong sáng nhất của tình yêu. Xét trên phương diện này, cô nên cảm ơn Tô Hàng

- Cảm ơn anh, đã tặng em những niềm vui trống rỗng.

Lần đầu tiên, bằng tâm thái cực kì bình thản, cô nhìn nhận lại Tô Hàng, nhìn nhận lại tình yêu một thời thiếu niên nông nổi. Không oán giận, không đau khổ, không thù hận, chỉ có tri ân và hoài niệm.

Những chuyện khi ấy tưởng như đau đớn không vực dậy nổi, chỉ cần vượt qua được giới hạn ấy, nhìn lại cũng chỉ là chuyện thường tình. Tiểu Vương Tử có câu: "Thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất". Đúng thế, sống sót là một thắng lợi, vết thương nào rồi cũng có sớm có ngày lành miệng.

Rồi ở ngã rẽ tiếp theo, chúng ta đều sẽ gặp được người khiến cho tâm hồn ta cảm thấy yên bình khi ở bên, người cùng ta chia sẻ khổ đau, giúp ta vượt qua nỗi sợ hãi, cô đơn khi một mình độc bước, không chốn nương thân.

Như có thần giao cách cảm, Tịch Nhan ngẩng đầu lên, có chiếc ô tô đậu trong bóng tối phía dưới tòa nhà cô ở.

Cô chầm chậm bước đến cạnh xe, gõ gõ vào cửa sổ phía sau, là khuôn mặt nhìn nghiêng có chút tiu nghỉu của Trác Thanh Liên.

"Hi!", Tịch Nhan khẽ cất tiếng chào.

Trác Thanh Liên quay đầu lại, đúng vào khoảnh khắc anh nhìn thấy cô, đôi đồng tử ánh lên ánh sáng rực rỡ.

"Em nhận được hoa của anh chưa?"

"Em nhận được rồi". Cô thật thà trả lời, hai tay để sau lưng, hơi cúi đầu, như đứa trẻ biết mình làm sai chuyện gì.

"Thế em có biết hôm nay là ngày gì không?"

"Em xin lỗi, là em sai rồi". Cô ngừng lại một chút, rồi tiếp, "Anh phạt em thế nào cũng được".

Trong màn đêm đen kịt, khuôn mặt Trác Thanh Liên lóe lên nụ cười "gian xảo".

"Lên xe đi!"

"Tuân lệnh!". Tịch Nhan lách qua một bên, anh giúp cô mở cửa, khởi động xe.

Trác Thanh Liên cho xe chạy nhanh như bay, Tịch Nhan cũng không hỏi xem anh muốn đi đâu.

Bóng cây hai bên đường và đèn đường sáng rực vụt qua phía ngoài cửa xe, như chuyện cũ trong sâu thẳm kí ức, mơ hồ và không sao chạm tới được.

Ô tô dừng lại bên bờ sông. Đêm đã khuya, bãi cát không một bóng người, mặt song yên ả, từng lớp sóng bạc lăn tăn, hát mãi bài ca dạt dào muôn thuở.

Trác Thanh Liên quay đầu lại, nhìn cô mỉm cười: "Là em nói đấy nhé, anh phạt em thế nào cũng được".

Anh tắt đèn xe, trong bóng tối, đôi mắt sáng ngời khác thường.

"Khoan đã," cô hỏi mà bồi hồi lo lắng không yên, "Cho em rút lại câu đó được không?"

"Không được, một lời đã nói như mũi tên đã bắn ra khỏi cung, làm sao lấy lại được!". Trác Thanh Liên nghiêng người lại, một tay luồn qua ghế tựa, đôi môi áp chặt lên môi cô, không cho bất cứ cơ hội kháng cự nào.

Tịch Nhan thoáng kinh ngạc, định vùng ra, nhưng lại như một người bị rơi xuống nước, càng vùng vẫy lại càng chìm xuống nhanh hơn, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy anh cùng chìm xuống...

Hai người ôm chặt lấy nhau, trong không gian nhỏ hẹp, nụ hôn nóng bỏng, nuốt trọn toàn bộ hơi thở.

Cô cảm nhận được, bàn tay ấm nóng của anh, đang trượt trên da thịt của mình, từng chút từng chút một, đi tới đâu là dấy lên cơn run rẩy tới đó, như có thứ gì đó bị ngón tay anh điểm huyệt, nóng rực như thiêu như đốt.

Ánh mắt Trác Thanh Liên nóng bỏng, hơi thở ấm nóng trầm đục, phả vào vành tai cô: "Anh muốn em, có được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!