Trác Thanh Y trở về nước sau tuần trăng mật, phát hiện ra một Trác Thanh Liên hoàn toàn khác.
Anh của trước đây, vầng trán lúc nào cũng có chút gì u ám, cả vẻ cô đơn không sao xóa hết. Thì nay sắc mặt hồng hào, chân mày, ánh mắt sáng lên niềm vui không thể che giấu.
Sau bữa tối, Thanh Y đứng rửa bát trong bếp, thì thầm với dì Kiều: "Dì có nhận ra không? Anh con khác trước nhiều lắm".
"Chẳng phải vì Tiểu Tịch đó hay sao". Dì Kiều mủm mỉm cười, "Hai đứa nó đến được với nhau, tất cả là nhờ con đó".
Kỳ thực, Thanh Y cũng đã thay đổi rất nhiều. Trước đây rất hiếm khi cô vào bếp, đặc biệt căm thù thứ công việc tẻ nhạt là rửa bát. Sau khi kết hôn, cô ra sức thay đổi những thói quen không tốt, không đi quán xá đêm hôm, ra sức học làm người vợ hiền thục, dịu dàng.
Tình yêu, có những lúc thực sự làm thay đổi cả một con người.
Hôm sau, Trác Thanh Y về trường trả phép. Người khác thông thường nhiều nhất được nghỉ cưới hai tuần, riêng với cô thân phận đại tiểu thư nhà họ Trác, được nghỉ hẳn một tháng trời, còn phải có người lên lớp thay. Một số giáo viên trong lòng không phục, khó tránh khỏi mặt nặng mày nhẹ với cô.
Thanh Y lại hoàn toàn chẳng để tâm, coi như gió thoảng bên tai, bước thẳng tới chỗ Tịch Nhan, đưa cho cô một túi nhỏ: "Tịch Nhan, đây là nước hoa em mua từ Pháp về tặng chị".
Tịch Nhan đón lấy, điềm đạm: "Cảm ơn em, cô giáo Trác".
"Với em có cần phải khách sáo như thế không?". Thanh Y cười, mắt cong thành hình lưỡi liềm, "Chẳng bao lâu nữa, chúng ta đều là người một nhà cả rồi".
Tiếng cô không to, nhưng cũng đủ ọi người trong văn phòng nghe thấy.
Tịch Nhan ngây người, ngẩng đầu lên, thấy Thanh Y đang chớp chớp mắt nhìn mình, trong mắt lóe lên tia nhìn ranh mãnh.
"Hay là, không nên gọi là Tịch Nhan, mà phải gọi là chị dâu mới đúng". Cô cố ý cao giọng.
Đúng lúc ấy tiếng chuông báo giờ học bắt đầu vang lên. Giữa ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tịch Nhan vơ vội tập giáo án trên bàn, nhanh chóng tìm đường thoát thân.
Chưa đi được mấy bước, cô liền nhận được điện thoại của Trác Thanh Liên. Không đợi anh mở lời, Tịch Nhan không kìm nổi oán trách: "Rốt cuộc em gái anh định giở trò gì vậy hả?"
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Trác Thanh Liên cười nói: "Con nhỏ này là vây, vẫn thích đùa dai, em đừng chấp nó làm gì".
"Không phải là âm mưu của anh đấy chứ". Tịch Nhan nhớ lại vụ "phù dâu" lần trước, "Ai mà không biết, anh em nhà anh là cùng một giuộc, vào hùa với nhau!".
Trác Thanh Liên do dự một lúc, rồi nói: "Tịch Nhan, em không muốn công khai mối quan hệ của chúng ta sao?"
"Không phải". Tịch Nhan lập tức phủ nhận, "Em chỉ không muốn rêu rao khắp nơi, rồi câu chuyện tình yêu vốn đẹp là thế, lại trở thành đề tài bàn tán, thành chuyện phiếm cho người ta truyền tai nhau".
"Anh hiểu suy nghĩ của em", giọng anh trầm trầm, "Nhưng chuyện em và anh qua lại với nhau, thiên hạ quan tâm để ý, dường như là chuyện không thể tránh khỏi".
"Rắc rối vậy sao?", đầu dây bên kia vọng lại tiếng cô khẽ thở dài, có thể tưởng tượng ra vẻ cau mày đăm chiêu của cô lúc này. Tim Trác Thanh Liên chợt rộn lên.
"Haizz, đúng là rắc rối vậy đấy". Anh nhại theo giọng điệu của cô.
"Nhưng mà, có cách gì giấu được?". Cô tự hỏi, sau cùng, thở dài thườn thượt, "Hừ, ai bảo em lại tự dưng đi thích anh làm gì".
Trác Thanh Liên ngớ ra: "Em vừa nói cái gì?"
"Em nói em thích anh, ngốc ạ!" Tịch Nhan khẽ cười, gác máy.
Trác Thanh Liên lưu luyến không muốn gập điện thoại lại, trợ lý Phương Quỳnh nhìn anh đăm đăm.
Bắt gặp đôi mắt anh, cô lập tức nở nụ cười ngọt lịm, nhẹ nhàng: "Giám đốc Trác, tôi muốn hỏi một chút, vé máy bay đi Thượng Hải ngày kia, đã xuất vé được chưa ạ?"
Anh suýt nữa thì quên mất, ngày kia phải đi công tác Thượng Hải, một tuần sau mới về.
"Trước mắt không có gì thay đổi". Suy nghĩ một chút, anh tiếp, "Cô ra cửa hàng hoa giúp tôi đặt một bó hoa, gửi tặng cô giáo Đỗ Tịch Nhan, chủ nhiệm lớp 7/3 trung học cơ sở C".
Phương Quỳnh biến sắc. Gần đây nghe đồng nghiệp trong công ty kháo nhau rằng giám đốc Trác đang yêu, hóa ra là sự thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!