Ở bên Trác Thanh Liên, Tịch Nhan cảm thấy dường như 26 năm qua mình đã sống hoài sống phí. Cô thậm chí còn hoài nghi, có thật là mình đã từng yêu?
Năm mười bốn tuổi gặp Tô Hàng, từ đó ngưỡng mộ anh, để vầng hào quang quanh anh khiến mắt mình nhức nhối, cố với mãi tới khi cổ mỏi nhừ vẫn không chịu buông. Bởi vì, đó gần như là một loại tín ngưỡng.
Trong cuộc chiến tình cảm này, không có tranh đấu. Tịch Nhan như người bộ hành đơn độc vượt qua vực sâu, nhưng mãi mãi không thể băng qua mây mù, cũng không thấy được con đường phía trước, chỉ mù quáng đâm đầu tiến lên, chỉ sợ không theo kịp bước chân anh.
Bao nhiêu năm qua, cô chỉ biết chạy theo sau Tô Hàng, luôn nghĩ rằng mình làm được, chỉ cần cố gắng thì sẽ bắt kịp anh. Nhưng cô đã quên anh cũng đang gắng sức theo đuổi mục tiêu của chính anh.
Thứ mà Tô Hàng yêu thích, là tuýp phụ nữ như Triểu Nhan, ưu tú hoàn mỹ, nổi bật giữa đám đông, giống hệt anh vậy. Còn anh với Tịch Nhan, chỉ là sự thương hại, cảm thông, nhưng tuyện đối không phải là tình yêu.
Nếu anh yêu cô, sao anh có thể bỏ mặc cô? Sao đành lòng khiến cô tổn thương, đau khổ?
Nói cho cùng, chỉ có mình cô yêu đơn phương mà thôi.
Tịch Nhan từng nghĩ đó mới là tình yêu. Yêu một người, chỉ đơn thuần là yêu, không toan tính, không cần được đáp lại, thậm chí chẳng cần thiết phải sở hữu.
Sau này, cô mới hiểu ra, tình yêu như thế, thật sự quá mệt mỏi, cứ như một người một mình đơn độc tự hát tự nghe.
Con người ai cũng có ham muốn, đã yêu ai thì cũng mong tình cảm của mình được đáp lại. Đặc biệt là phụ nữ, có ai không muốn được một lần làm công chúa, được người yêu nâng niu trong tay, tận hưởng dư vị được yêu thương che chở.
Không thể phủ nhận, thời gian cô và Tô Hàng yêu nhau, anh cũng hết lòng quan tâm chăm sóc cô, nhưng Tịch Nhan vẫn luôn có cảm giác mình như vật thế thân, không ngừng đem bản thân ra so sánh với Triều Nhan, rồi lại cố gắng bằng 120% sức lực của mình để đạt đến sự hoàn mỹ.
Không còn cảnh đầu bù tóc rối, cô bắt đầu để ý tìm mua những bộ váy áo đẹp, đồ trang sức, hóa trang, trang điểm ình trở nên gọn gàng, xinh xắn, cử chỉ tự nhiên, đúng mực, muốn biến mình thành người con gái xinh đẹp, thanh nhã, hiện đại như Triều Nhan.
Nhưng suy cho cùng cô vẫn không phải Triều Nhan, những gì thay đổi chỉ là vẻ bề ngoài, cô vẫn là cô, một Tịch Nhan không ưa màu mè lòe loẹt, có chút biếng nhát, không thích ra khỏi nhà.
Cô đã yêu khổ sở như thế, tủi thân như thế, nhưng cuối cùng, Tô Hàng vẫn rời bỏ cô mà đi.
Người xưa có câu: "Nam truy nữ, cách tọa sơn; nữ truy nam, cách tầng sa"[1]. Thực ra, câu này không đúng. Nếu một người đàn ông, ngay từ lúc bắt đầu, không rung động trước bạn, thì dù bạn có cố gắng đến thế nào, anh ta cũng không thể yêu bạn.
[1] Đàn ông theo đuổi phụ nữ, khó khăn như phải vượt núi, còn khi phụ nữ là người theo đuổi đàn ông, dễ dàng như xé toạc tờ giấy.
Thậm chí, dù có xuất phát từ sự cảm thông hay thương hại, cố gắng bù đắp cho bạn, cố gắng đối tốt với bạn, nhưng trái tim anh ta không thuộc về bạn, bất cứ lúc nào cũng có thể rời xa.
Tịch Nhan nhớ rất rõ, từ đầu tới cuối, Tô Hàng chưa bao giờ nói với cô một câu: Anh yêu em.
Trác Thanh Liên thì hoàn toàn khác. Anh biết nói những lời ngọt ngào, anh quan tâm tới cô, không bỏ sót bất cứ biểu hiện bất an nào từ cô. Trước mặt người khác anh mạnh mẽ, quyết liệt bao nhiêu, ngược lại duy chỉ có với cô, thì lại khiêm nhường và dịu dàng bấy nhiêu. Và điều quan trọng nhất là, anh không ngần ngại chứng minh cho cô thấy, cô là người tuyệt vời nhất trên thế gian này!
Đúng vậy, trong mắt anh, cô mãi mãi là người tuyệt vời nhất, chính cô chứ không phải ai khác. Người mà anh yêu, chính là Đỗ Tịch Nhan, là Đỗ Tịch Nhan có một không hai trên đời này.
Hư vinh cũng được, nông cạn cũng chẳng sao, anh thật lòng thích và ca ngợi, thổi lửa nhiệt tình và dũng khí của mình vào cuộc sống của cô, biến bức tranh vốn buồn tẻ, đơn điệu ấy trở nên phong phú, sinh động.
Hẹn hò với anh, trái tim cô tràn ngập hạnh phúc dịu dàng; tối trở về nhà, cô ôm gối ngồi thừ trên sôfa, hồi tưởng lại từng giây từng phút hai người ở bên nhau, hơi ấm của anh trên từng ngón tay vẫn quấn quýt không rời.
Và cứ thế, trong một thời gian rất ngắn, tình cảm của họ tiến triển nhanh chóng.
Tịch Nhan thường nghĩ, hai người họ dường như đã yêu nhau từ lâu, nếu không sao hai trái tim có thể quyện vào nhau, hòa hợp với nhau ngọt ngào và nồng đượm đến thế?
Hoàng hôn vừa buông xuống, ráng đỏ rực một góc trời. Trong quán cà phê ánh đèn mờ mờ, tiếng nhạc dìu dắt. Ở một góc sát cửa sổ, chậu cây xanh ngăn cách tạo ra một không gian yên tĩnh cách biệt.
Tịch Nhan nửa ngồi nửa tựa trên sôfa, đầu ngối trên cánh tay Trác Thanh Liên, khe khẽ gọi tên anh như trong mơ: "Kiều Dật, tính đến hôm nay chúng ta ở bên nhau được bao lâu rồi?"
"Mười tám năm". Anh vuốt vuốt mái tóc dài của cô, say đắm.
"Không phải, ý em là chúng ta...", giọng cô có chút thẹn thùng, "chính thức qua lại".
"Tính đến hôm nay, thiếu hai ngày nữa là tròn một tháng".
"Mới thế thôi sao?". Tịch Nhan khẽ thở dài, qua qua nghịch nghịch những ngón tay thon dài của anh, như đứa trẻ còn chưa lớn hết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!