Trác Thanh Liên và Tịch Nhan bước vào quán mỳ kéo Lan Châu.
Nhìn anh sơ mi trắng muốt, cử chỉ sang trọng ngồi dưới ánh đèn lù mù, quán xá sơ sài, Tịch Nhan cảm thấy mình như đang "phung phí của trời".
Cô ép mình bỏ qua người đàn ông phong thái kiệt xuất trước mắt, không ngừng nhắc nhở trong lòng: anh ấy không phải giám đốc Trác gì hết, mà chỉ là Kiều Dật, Kiều Dật hay cùng cô chơi trốn tìm thuở nhỏ...
Trước mặt Trác Thanh Liên đặt một bát mỳ kéo thịt bò. Vài lát thịt bò thái mỏng, rau thơm xanh non, sợi mì trắng ngập trong nước dùng.
"Anh nếm thử xem, mùi vị rất ngon!". Tịch Nhan mỉm cười, đưa đôi đũa cho anh.
Kỳ thực, Trác Thanh Liên không thích ăn thịt bò, cũng không quen với mùi rau thơm thế này. Nhưng anh không nói gì, đón lấy đôi đũa, gạt thịt bò sang một bên, đảo phần mỳ ngấm gia vị dưới đáy lên, trộn đều.
Sợi mỳ kéo đang trắng dần chuyển sang màu nâu nhạt, trông rất ngon mắt.
Anh ngẩng đầu nhìn Tịch Nhan ngồi đối diện, ăn mỳ dáng vẻ sung sướng, khắc hẳn vẻ dè dặt thường ngày, ăn uống xì xụp. Phát hiện ánh mắt anh đang hướng về phía mình, cô ngẩn người, hỏi: "Sao anh không ăn?"
Anh khẽ mỉm cười, gắp hết thịt bò trong bát mình sang bát cô: "Em thích ăn thịt bò thì ăn nhiều một chút".
Trong đôi đồng tử đen láy của Tịch Nhan, chợt lóe lên một tia u ám.
Thời cô và Tô Hàng còn yêu nhau, hai người cũng hay tới quán mỳ này. Anh lần nào cũng đem thịt bò trong bát mình, gắp hết sang bát cô. Bây giờ, cũng một câu nói như thế, nhưng lại xuất phát từ miệng của một người con trai khác.
"Em mau ăn đi, sao lại ngẩn người ra như thê?", Trác Thanh Liên nhắc.
Cô nhìn anh, miễn cưỡng nở nụ cười, cắm cúi tiếp tục ăn mỳ. Mái tóc dài óng ả xõa xuống, che lấp nửa bên má.
Trác Thanh Liên tim đập thình thịch.
Anh biết cô nhất định là đang nhớ tới chuyện gì đó không vui, nếu không, ánh mắt cô đã không ngập tràn đau thương thế kia.
Đó là ánh mắt của một người khi mất đi người mình yêu thương nhất, ánh mắt ấy cũng từng là của anh.
Lúc bước ra khỏi quán ăn, Trác Thanh Liên tự nhiên nắm tay Tịch Nhan, cô cũng không đẩy ra.
Anh nắm tay cô, bước dọc theo con đường dài rộng một lúc lâu. Sau cùng, Tịch Nhan phát hiện, họ đang thẳng đường đến ven bờ sông.
Trời nhá nhem tối, trên bãi cát những người là người. Nào là thanh niên đang chuẩn bị xuống nước, nào là các cụ già tản bộ hóng mát, nào những cặp tình nhân sóng đôi rủ rỉ, cộng với tiếng cười thích thú của đám trẻ đang nô đùa.
"Em còn nhớ chỗ này không?", Trác Thanh Liên hỏi cô đang lặng lẽ đi bên cạnh.
Trái tim Tịch Nhan bỗng nhói lên.
Đây là nơi mà hồi nhỏ vẫn thường chơi đùa. Sau giờ học buổi chiều, cô thường thích cùng Kiều Dật ra đây chơi trò đắp cát. Mặt sông sóng gợn lăn tăn, bãi cát trắng lấp lánh, đã lưu giữ quá nhiều những ký ức tươi đẹp, bên tai nghe như có tiếng ai đang hát:
"Còn nhớ lúc tuổi thơ
Anh thích chuyện trò em hay cười
Có lần
Kề vai ngồi dưới gốc đào
Gió thổi ngọn cây,
Chim líu lo hót,
Chúng ta không hiểu sao ngủ quên,
Trong mơ hoa rơi biết bao nhiêu"........
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!