Tịch Nhan đứng trên ban công, lúc này đã hơn hai giờ sáng. Ban ngày ngủ nhiều quá, đâm ra giờ chẳng buồn ngủ chút nào.
Bóng tối trước buổi bình minh. Đa số đèn đóm đều đã tắt cả, vài đốm còn sót lại như ánh sao sa. Ngẩng đầu nhìn trời đêm, trên nền trời xanh thẳm trong vắt, một mảnh trăng bang bạc, vài ngôi sao như vụn kim cương lấp lánh, tĩnh mịch an lành.
Nhưng trong lòng cô lại không yên bình chút nào. Nhớ tới nụ hôn hồi chiều, có chút nghi hoặc, chút ngỡ ngàng, và cả chút chua xót.
Đỗ Tịch Nhan, ngươi đã thật sự sẵn sàng chưa? Bắt đầu lại từ đầu, đón nhận một tình cảm mới?
Là con gái, ai chẳng mong có mối quan hệ tình cảm bền vững và một người thật lòng yêu thương mình? Dẫu cho ngoài mặt có tỏ vẻ không quan tâm đi chăng nữa, ngoài hai lăm tuổi mà vẫn đi về một bóng, trong lòng cũng có chút hoang mang. Nửa đêm bị ác mộng đánh thức, mở mắt nhìn cái giường trống trải và bốn bức tường trắng xung quanh, trong lòng không tránh khỏi sợ hãi.
Thế rồi lại nghĩ, nếu kết hôn rồi, ít nhất cũng có một vòng tay ấm áp bên cạnh, có người chuyện trò trong những đêm khó ngủ, rồi khi ốm đau, còn có người để mà nũng nịu, chỉ hận không thể lấy chồng ngay lập tức. Nhưng khi những phút yếu đuối ấy qua đi, lại bắt đầu kén cá chọn canh.
Mỗi người phụ nữ đều có tiêu chuẩn đối với người trong mộng của mình, người thích đẹp trai, người ham tài giỏi, người thích địa vị, người mê tiền bạc, cũng có người chỉ cần người đàn ông một lòng một dạ yêu thương mình. Nếu đem ra soi xét kỹ càng, thực ra trong tất cả mọi tình yêu đều có tính toán.
Tịch Nhan thừa nhận, cô rất có tình cảm với Trác Thanh Liên, không chỉ là tình bạn thuở nhỏ ngây thơ, mà còn bởi vầng hào quang chói lóa toát ra từ anh. Một người đàn ông trưởng thành, khôi ngô, ưu tú, giàu có, biết nhìn xa trông rộng như thế, gần như hội đủ điều kiện "hoàng tử bạch mã" trong tâm tưởng mọi cô gái. Nhưng đôi mắt anh nhìn cô, chăm chú mà chứa chan thâm tình, từ chối anh, thật sự là quá khó, quá khó.
Cô thở dài, rồi lại thở dài. Điện thoại bỗng đổ chuông, giữa đêm khuya thanh vắng tĩnh mịch thế này, thực sự có hơi chói tai.
Tịch Nhan cúi nhìn số điện thoại, là Tống Anh gọi.
"A lô, ngủ chưa thế nàng?"
Hỏi vớ vẩn! "Đang ngủ ngon, thì bị tiếng điện thoại của cô đánh thức đây này".
"Tớ thì lại đoán cậu vẫn chưa ngủ được". Giọng nói đầu dây bên kia không giấu nổi vẻ phấn khích, "Vụ xem mặt tập thể thế nào? Có bao nhiêu anh quỳ mọp dưới gót chân của cậu?"
Trầm tư hồi lâu, Tich Nhan nói: "Tống Anh, nếu cậu chỉ muốn câu một con cá nhỏ, song kết quả lại có một con cá to mắc câu, là cậu thì cậu sẽ làm thế nào?"
"Tớ... tớ sẽ vui mừng đến xỉu mất!", Tống Anh nhấn mạnh, "Woa, mà con cá vàng nào đấy? Cậu câu được ai rồi?"
"Trác Thanh Liên". Tịch Nhan nhẹ nhàng mà rành rột.
Đối phương dường như bị một phen thất kinh, phía đầu dây bên kia, chỉ nghe tiếng hít thở sâu.
"Là Trác Thanh Liên giám đốc kiêm uỷ viên chấp hành hội đồng quản trị tập đoàn Trác Thị, người kế nghiệp đời thứ hai, anh chàng khôi ngô tuấn tú, tuổi trẻ tài cao, là ngôi sao mới nổi bật nhất trong giới thương nhân thành phố C, vừa từ Mỹ trở về?"
"Đúng đấy, anh ta ngỏ lời với mình".
"Oh my God!", Tống Anh lại hít một hơi thật sâu, "Cậu dám chắc là cậu đang đùa tớ đấy chứ? Hay là, tớ đang mơ ngủ nhỉ?"
Cô không nhịn được khẽ cười: "Không thể tưởng tượng nổi phải không? Hoàn toàn vượt ra ngoài trí tưởng tượng của cậu đúng không?"
"Thật sự là có chút bất ngờ!", Tống Anh đáp, "Thật không ngờ, kỹ thuật hoá trang của tớ lại tuyệt đỉnh như vậy, cứ như là tiên nữ trong câu chuyện cổ tích, biến đá hoá vàng, làm cho cậu từ cô nàng lọ lem xấu xí trở thành một nàng công chúa lộng lẫy, kiều diễm, nhờ thế đã lọt được vào mắt xanh của hoàng tử".
"Cái này chả liên quan gì tới vụ hoá trang của cậu cả. Tớ là anh ta đã quen nhau từ hồi còn nhỏ, từ lúc tớ còn thò lò mũi xanh cơ".
"Thanh mai trúc mã?", Tống Anh kinh ngạc, "Sao tớ chẳng bao giờ nghe cậu nhắc tới?"
"Đã lâu lắm không liên lạc gì, tớ suýt chút nữa đã quên mặt mũi anh ta thế nào..."
"Trác Thanh Liên, anh ta cũng học trường trung học Dật Dương mà". Tống Anh đột nhiên nhớ ra. "Học trên bọn mình một lớp, cùng lớp với Dương Tranh".
"Thế à?". Lần này thì tới Tịch Nhan mắt chữ O mồm chữ A, "Sao tớ chả có ấn tượng gì hết nhỉ?"
"Lúc ấy trong lòng cậu chỉ biết có hai chữ Tô Hàng, còn tâm trí đâu mà để ý đến người khác?". Tống Anh buột miệng nói xong, thấy đầu dây bên kia im thin thít, mới phát hiện mình đã lỡ lời, "Tịch Nhan, xin lỗi cậu, tớ không cố ý nói như vậy".
Hơn bốn năm nay, hai chữ "Tô Hàng" đã trở thành một điều cấm kị với Tịch Nhan.
"Không sao đâu, cũng muộn rồi, cậu ngủ sớm đi". Tịch Nhan lạnh lùng gác máy, trở về phòng ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!