Chiều hôm ấy, Trác Thanh Liên lần đầu tiên xuất hiện ở trường trung học Dật Dương để tham gia một trận bóng rổ.
Dưới ánh hoàng hôn vàng rực, các nam sinh chạy tới chạy lui trên sân, dốc hết sức lực, mồ hôi và sức trẻ không biết mệt mỏi. Như thường lệ có một tốp nữ sinh vây quanh sân, say sưa ngắm nhìn vẻ mạnh mẽ và tư thế hiên ngang của họ.
Lúc Trác Thanh Liên ra sân thay người sau hiệp một, vẫn nghe tiếng đám nữ sinh gọi tên anh. Họ rốt cuộc là tới xem đánh bóng, hay là để xem người đây? Anh cười khinh thường, bước đến cạnh sân, lấy một chai nước khoáng, mở nắp, ngửa cổ làm một hơi.
Đúng lúc ấy, có người khẽ kéo áo anh. Trác Thanh Liên cúi xuống, một gương mặt thiếu nữ dần dần phóng to trong đồng tử của anh: nước da trắng hơi xanh xao, đôi môi mỏng mà căng mịn, hơi hơi cong, lại thêm đôi mắt đen láy, chớp chớp như hồ nước trong veo.
Cô khẽ ngửa mặt trông lên, dung nhan thuần khiết nở bung như hoa chi tử, gợi dậy tất cả những ký ức đẹp đẽ trong anh.
Đỗ Tịch Nhan! Thời khắc anh nhận ra cô, tim anh đang nhảy nhót như điên trong lồng ngực.
Hoá ra cô cũng học ở trường Dật Dương! Trác Thanh Liên không sao tin nổi chăm chăm nhìn cô gái thấp hơn mình nửa cái đầu, không nói nên lời, trong khoảnh khắc thời gian tưởng như quay ngược chiều kim đồng hồ, quay trở về thời thơ ấu trong sáng, vô tư.
"Xin hỏi, anh đã có bạn gái chưa?" tiếng cô nhẹ nhàng, êm ái, ấn tượng đó là sự bướng bỉnh không dễ nhận biết, hệt như hồi nhỏ, không thay đổi chút nào.
Trác Thanh Liên nhìn chằm chằm vào mặt cô, gần như mất hồn, theo bản năng thốt ra hai chữ: "Chưa có".
Cô thở phào nhẹ nhõm, để lộ nụ cười điềm tĩnh xen lẫn chút khó xử, đặt vào tay anh một phong thư: "Có bạn nữ sinh rất thích anh, đây là thư bạn ấy gửi cho anh".
Tịch Nhan, Đỗ Tịch Nhan, cái tên đã khắc sâu vào trái tim anh, suýt chút nữa thì buột miệng gọi tên. Thế rồi, cô quay lưng chạy biến, chỉ để lại cái bóng nhỏ bé sau lưng.
Anh đứng ngây ra mất một lúc, định thần lại, nhìn bức thư trong tay, trên thư viết "Thân gửi Dương Tranh, lớp 11/7".
Dương Tranh là bạn cùng lớp với anh, cũng là một trong số ít những người anh em thân thiết, thường cùng nhau chơi bóng rổ.
Dáng vẻ của Tịch Nhan, với trong ấn tượng của Trác Thanh Liên hoàn toàn trùng khớp, chỉ có điều anh không ngờ rằng, cô lại không nhớ ra anh, thậm chí lại đem lòng thích cậu bạn thân của anh.
"Trác Thanh Liên, cho tớ chai nước", Dương Tranh thật cất tiếng gọi.
Trác Thanh Liên quẳng cho bạn chai nước. Dương Tranh đưa tay ra đón, rồi ngồi xuống bên cạnh: "Người anh em, đang nghĩ gì mà đăm chiêu thế?"
Anh im lặng uống nốt chỗ nước trong chai, rồi mới mở miệng: "Cậu có quen cái cô nữ sinh ban nãy không?"
"Ai cơ?" Dương Tranh vẻ mặt nghi hoặc.
Trác Thanh Liên đưa phong thư cho anh, "Này, đây là thư tình cô ấy viết cho cậu. Cô ấy tưởng nhầm tớ là cậu".
Dương Tranh bóc thư, đọc qua vài dòng, phá lên cười: "À, thì ra là Tống Anh, lớp phó văn thể mỹ lớp 10/2, là cô bé xinh xắn múa điệu Tân Cương trong buổi liên hoan văn nghệ chào mừng học sinh mới!"
Tống Anh? Không phải là Đỗ Tịch Nhan! Trác Thanh Liên vội vàng giằng lấy thư, chỗ để tên người gửi quả nhiên là "Tống Anh".
Sau này khi Dương Tranh và Tống Anh qua lại với nhau, Trác Thanh Liên thường thông qua cầu nối này, hỏi thăm về tình hình Tịch Nhan.
Dương Tranh nói: "Đỗ Tịch Nhan là cô bé rất ngoan và biết nghe lời, không trốn học, không vũ trường, không la cà quán xá, rất nề nếp, khuôn phép".
Thế là, "bùng học đại vương" Trác Thanh Liên bắt đầu quay trở lại với sự nghiệp học hành, từ thượng cờ buổi sáng cho đến hoạt động ngoại khoá buổi chiều, đến thầy cô giáo cũng không khỏi ngạc nhiên, tưởng rằng anh đã biết ăn năn hỗi lỗi, cải tà quy chánh.
Thực ra, đối với Trác Thanh Liên, ý nghĩa của việc đến trường chỉ là để nhìn thấy Tịch Nhan, không hơn không kém.
Khi ấy anh và cô, chưa từng nói với nhau câu nào, ngày ngày lên lớp, thể dục giữa giờ, tan học, hoặc cách xa, hoặc lướt qua nhau.
Nhưng anh cũng chỉ cần có thế, chỉ cần được đứng nhìn cô từ phía xa thế này, cũng đã là đủ lắm rồi.
Đỗ Tịch Nhan, cô không giống những cô gái khác anh đã từng qua lại, cô thanh tân, thuần khiết như đoá hoa chi tử, khiến người ta không nỡ mạo phạm. Anh đang chờ đợi cơ hội, được đối diện nói chuyện với Tịch Nhan, chỉ có anh và cô.
Kết thúc trận bóng hôm đó, lúc ngồi uống bia ven đường, Dương Tranh bỗng nhiên hỏi: "Người anh em, liệu có phải đã "cảm" cô bé Đỗ Tịch Nhan kia rồi?"
Trác Thanh Liên không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận, tiếp tục uống bia, từng ngụm, từng ngụm một.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!