Chương 24: Nụ hôn thề hẹn

Trong giấc mơ, Tịch Nhan lại trở về nhà ông nội, trở về khoảng sân nông gia biệt lập ấy.

Kim ngân hoa quấn quanh hàng rào tre, hoa từng chùm, từng chùm nở. Hà thủ ô ở góc tường tươi tốt, lan theo tường gạch thành một mảng xanh um, mang theo một mùi hương ngai ngái.

Vẫn nguyên như trong ký ức, ông nội râu tóc bạc phơ, ngồi trên ghế tựa làm bằng gỗ tử đằng được chạm trổ công phu, tay lật giở cuốn sách buộc chỉ đã ố vàng. Rất nhiều lần như thế, cô yên lặng ngồi bên nghịch đất, xem truyện tranh. Lưng dựa vào đầu gối ông, cảm giác cực kỳ an toàn.

Cứ sau một khoảng thời gian, ông nội lại phải đi khám bệnh một lần. Cô ngoan ngoãn ngồi trên bậc thềm đá trước cửa, đợi ông nội về. Đợi đến lúc mặt trời khuất núi, bụng dạ sôi ùng ục cả lên, ông nội khoác ráng chiều trên mình, tay cầm hai xâu kẹo hồ lô xuất hiện ở cổng làng, cô từ xa đã trông thấy liền ào ra đón.

Buổi tối hôm ông nội mất, ngoài trời mưa rất to. Cô nửa đêm tỉnh dậy, thấy ông đứng đầu giường, ánh mắt ấm áp hiền từ.

"Ông nội!", cô cất tiếng gọi. Ông nội mỉm cười: "Cháu ngoan của ông, ngủ ngoan đi. Ông phải đi rồi!". Một cơn rùng mình từ sống lưng chạy dần lên trên, cô hoảng hốt bò xuống giường, tay nắm chặt cánh tay ông nội không buông: "Ông đừng đi, đừng bỏ Tiểu Tịch lại một mình!"

"Tiểu Tịch, cháu nhất định phải kiên cường lên". Tiếng ông nội cứ lãng đãng trong không trung, rồi, không còn thấy bóng ông đâu nữa.

Bố nói, lúc lâm chung ông nội không ngớt gọi tên cô, trước sau không đành lòng rời xa đứa cháu gái mà ông yêu thương nhất.

Thế nhưng, con xin lỗi ông, ông nội, con vẫn chưa đủ kiên cường.

Trong cơn mơ hồ, cô thấy mình đang đứng trong sân, trong tim dấy lên nỗi đau mơ hồ. Ông nội ngẩng đầu nhìn thấy cô, liền vẫy tay: "Con cún nhỏ của ông, sao mà khóc đến nỗi mặt mũi lem nhem như mèo thế này?"

Cô đưa tay sờ lên má, mới biết mặt mình nhòe nhoẹt nước mắt.

"Ông ơi, anh ấy đi rồi".

"Ai cơ?"

"Chính là", cô lầm rầm hạ thấp giọng, yếu ớt mong manh như đứa trẻ, "Chính là anh chàng mà con đã thích từ lâu, lâu lắm rồi, và cũng đã đợi, đợi rất lâu rồi".

"Cô bé ngốc ạ!",. ông nội cười nói, "Con nhầm rồi, cậu ta không phải là người con đang đợi đâu".

Tịch Nhan choàng tỉnh, mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên giường.

Trước mắt là một khoảng âm u, hồi lâu sau, mới dần dần hồi phục lại thị giác. Cô nhận ra mình đang ở trong một phòng ngủ được trang trí hết sức trang nhã và tinh tế. Bên dưới là chiếc giường tráng lệ, êm ái, trên mình đắp chăn lụa mỏng, điều hòa chỉnh 24 độ ổn định, rèm cửa buông thấp, đèn ngủ đầu giường điều chỉnh ở mức ánh sáng dễ chịu nhất...

Rốt cuộc đây là đâu? Tịch Nhan lo lắng thấp thỏm, lòng tràn ngập mối nghi hoặc.

"Em tỉnh rồi à?" Giọng nam trầm ấm truyền đến từ bên cạnh.

Cô kinh ngạc quay qua, Trác Thanh Liên đang ngồi trong khoảng tối cạnh giường, trong phòng mờ tối, cô nhất thời không trông thấy anh.

Anh ngồi đây đã bao lâu rồi? Cứ ngồi yên nhìn cô ngủ như thế sao?

Tịch Nhan cảm thấy cực kỳ khó xử, vội vàng tung chăn bước xuống giường, nhưng không tìm thấy giày đâu cả.

Trác Thanh Liên vội đứng lên, bước lại hỏi: "Em đang tìm thứ này đúng không?". Tịch Nhan quay sang, trong tay anh là một đôi giày hở mũi cao gót màu đen.

Anh liếc nhìn đôi chân mảnh khảnh và trắng ngần của cô một cái, nửa cười nửa như không: "Hay để anh xỏ giúp em nhé?"

"Trác Thanh Liên!" Cô nghiến răng ken két, "Anh đừng có bày trò nữa!"

"Hãy gọi anh là Kiều Dật", ánh mắt anh trìu mến, giọng nói tràn ngập yêu thương, khiến người ta muốn bực cũng không bực nổi, "Gọi anh là Kiều Dật, rồi anh sẽ trả lại cho em".

Tịch Nhan ương bướng không chịu nghe theo sự chỉ đạo, dứt khoát cứ thế chân trần dẫm lên thảm, vừa bước hai bước, liền bị Trác Thanh Liên choàng qua eo bế bổng cô lên.

"Anh định làm gì?". Cô kinh ngạc thốt lên, "Mau thả em ra!"

"Đây là hậu quả của việc rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt". Trác Thanh Liên bế cô ra khỏi phòng ngủ. Tịch Nhan tức tối la hét ầm ĩ mà không làm gì được.

Anh tiếp tục bế cô ra sofa ngoài phòng khách, rồi mới buông cô ra: "Em muốn uống gì? Nước hoa quả?? Hay coca?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!