Chương 22: Oan gia ngõ hẹp

Cao ốc Liên Y tọa lạc trên con phố sầm uất ở trung tâm thành phố, tòa nhà kiến trúc châu u 24 tầng, mang phong cách hiện đại. Trước cửa có treo bảng lớn "Phó Trác phủ liên hôn".

Vẫn còn sớm, cô dâu và chú rể vẫn chưa ra cổng đón khách.

Tịch Nhan đi thang máy lên tầng ba, rồi theo sự chỉ dẫn, đến trước bàn viết lưu niệm, viết lại tên mình, rồi đặt phong bao vào chiếc khay bên cạnh.

Phòng tiệc rất rộng, tiệc cưới buffet kiểu phương Tây, hai dãy bàn dài được phủ khăn màu đỏ sậm, bốn phía xung quanh có rèm rủ xuống, trên đó là vô số những bình hoa tươi. Cổng vòm vách kim lộng lẫy, thiên sứ dẫn đường, bánh cưới ba tầng, giá nến thủy tinh lung linh ánh nến, tháp rượu Champagne hình chữ S được xếp khéo léo, tinh tế.

Nguy nga tráng lệ, lung linh đủ sắc màu, toàn cảnh buổi tiệc được trang hoàng hết sức đẹp đẽ và lãng mạn, có đôi chút xa xỉ, vượt xa tưởng tượng của cô. Nhà họ Trác gả con gái, quả nhiên là không tầm thường

"Cô giáo Đỗ, chị đến rồi đấy à?"

Tịch Nhan quay lại nhìn, thấy Trác Thanh Y khoác tay chú rể bước tới. Cô mặc một bộ váy cưới trắng tinh, trang điểm nhẹ nhàng, song lại càng làm nổi bật hơn vẻ xinh đẹp, tinh tế. Đứng bên chú rể, trông hệt như cô búp bê sứ vừa ra lò, xinh xắn ngọt ngào, rất đáng yêu.

"Để em giới thiệu, đây là Phó Viêm, chồng em", nói rồi cô hơi ngước đầu lên, nhìn sang chú rể anh tuấn đứng bên, "Còn đây là chị đồng nghiệp dạy cùng trường em, cô giáo Đỗ Tịch Nhan".

"Xin chào", Phó Viêm tươi cười cất lời chào, chủ động đưa tay về phía Tịch Nhan, "Tôi cũng thường nghe Y Y nhắc đến chị".

Chú rể mặc áo sơ mi vàng nhạt, caravat xanh ngọc, thân hình cao lớn rắn rỏi, khôi ngô tuấn tú, vẻ nho nhã toát lên trong đôi mắt.

Tịch Nhan bắt tay anh: "Chúc mừng hai bạn, đây quả thật là lễ cưới rực rỡ nhất mà tôi từng được tham dự".

"Lúc nào anh trai em lấy vợ, nhất định sẽ còn hoành tráng hơn thế này", Thanh Y cười nói, "À đúng rồi, anh em sao vẫn chưa thấy tới nhỉ...", nói rồi, đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh tìm kiếm.

Tịch Nhan vội vàng đổi chủ đề: "Mình chưa từng làm phù dâu bao giờ, cũng không biết phải làm như thế nào cả. Là giúp đón khách đưa vào chỗ, hay là uống đỡ rượu cho cô dâu chú rể?"

"Chị không phải làm gì cả, chỉ cần đứng bên cạnh em là được rồi", Thanh Y miệng tươi như hoa, "Những việc đó có phù rể lo rồi!"

Phù rể là bạn hồi đại học của Phó Viêm, là một anh chàng tính tình cởi mở, có dáng người hơi mập, trong buổi lễ cứ chạy tới chạy lui suốt, bận túi bụi.

So với anh, Tịch Nhan đúng nghĩa là một bình hoa di động đứng bên cạnh cô dâu chú rể.

Khách mời lục tục kéo đến, trong sảnh lớn tiếng nói cười huyên náo.

"Đi thôi, chúng ta ra đón khách nào!"

Tịch Nhan theo Thanh Y và Phó Viêm ra ngoài, chốc chốc hai người họ lại dừng lại, chuyện trò với khách vừa tới. Còn cô chẳng quen ai, chỉ biết đứng bên nhếch miệng, mỉm cười yên lặng.

Tại cổng sảnh lớn, cô gặp vợ chồng ông bà Trác. Hai người họ rạng rỡ phơi phới, miệng tươi như hoa, vẻ vui mừng như muốn bung hết ra qua khuôn mặt.

"Con là Tiểu Tịch đúng không?" Dì Kiều bỗng quay đầu lại hỏi chuyện cô

Nhìn người phụ nữ sang trọng nho nhã, yêu kiều thướt tha trước mặt, Tịch Nhan do dự không dám đáp lời. Bao nhiêu năm như thế, bà vẫn có thể nhận ra cô sao!?

Dì Kiều kéo Tịch Nhan lại, ngắm cô một lượt từ đầu xuống chân, quan sát kỹ lưỡng: "Mấy năm không gặp, đã lớn lên xinh đẹp thế này rồi, nếu gặp trên đường, dì chắc không dám nhận quen mất thôi. Còn nhớ lúc ấy chỉ có con chịu tới nhà dì chơi, làm bạn với Thanh Liên".

"Ai đang nói xấu sau lưng con đấy?". Sau lưng bỗng có giọng nam chen vào, nhẹ nhàng mà ung dung.

Tịch Nhan bỗng thót cả tim, không cần quay đầu lại, cũng biết ai là người vừa lên tiếng.

"Anh!", Thanh Y nũng nịu gọi, rồi chạy tới, khẽ đấm yêu vào vai anh, "Anh thật là quá đáng! Người ta lần đầu kết hôn, thế mà anh lại đủng đỉnh đến muộn thế này".

"Lần đầu kết hôn?". Trác Thanh Liên cố ý làm ra vẻ kinh ngạc, "Em nói thế là ý gì. Chẳng lẽ lại định...."

Dì Kiều vội vàng ngắt lời: "Thanh Liên, một ngày vui lớn như hôm nay, không được nói linh tinh!"

Thanh Y trợn mắt nhìn anh, nghiến răng nghiến lợi: "Trác Thanh Liên anh được lắm, vừa qua cầu đã rút ván rồi! Cô giáo Đỗ...", cô kéo Tịch Nhan đang đứng cạnh lại, đẩy về phía trước mặt Trác Thanh Liên, "Chị giúp em dạy dỗ anh ta một chút!"

Cú xô của Thanh Y chả đáng gì, nhưng Tịch Nhan tay chân loạng choạng, cả người đổ ập về phía Trác Thanh Liên, may thay anh kịp đưa tay ra, đỡ được cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!