Chương 21: Hãy để chúng ta quên nhau đi

Nỗi ân hận lớn nhất cuộc đời Tịch Nhan, chính là không thể học cùng trường đại học với Tô Hàng.

Tô Hàng không hổ danh tư chất hơn người, thi đỗ vào trường đại học X ở Bắc Kinh, niềm ao ước của bao người, còn cô thất bại tronng kỳ thi tốt nghiệp, giấc mộng Bắc Kinh không thành, đành chuyển tới một học viện sư phạm không mấy tiếng tăm của tỉnh. Kẻ Nam người Bắc, không chỉ là khoảng cách về không gian, mà còn là cả sự xa cách trong tâm hồn.

Lên đại học, Tịch Nhan trổ mã thành một nữ sinh dáng dong dỏng, mảnh khảnh, xinh xắn. Cô giản dị, mộc mạc, không phô trương, mà nền nã như một đóa hoa chi tử, thanh khiết mà trong sáng. Nam sinh trong khoa đều nói rằng, cô mang lại cho người đối diện một cảm giác thoải mái dễ chịu.

Người khác chỉ thấy được vẻ bề ngoài hiền lành yếu đuối của cô, mà không biết rằng, đằng sau cái dáng mảnh khảnh ấy là một ý chí quật cường, bảo thủ nhưng cũng rất kiên trì.

Tịch Nhan chối từ tất cả những chàng trai có ý định tiếp cận mình, không qua lại với bất cứ người bạn khác giới nào, chỉ ngày ngày lên lớp, về ký túc, lên thư viện. Thời gian rảnh rỗi, cô không đọc sách thì lên mạng.

Cô ngày nào cũng vào trang của hội cựu học sinh trường cấp ba nơi cô và Tô Hàng cùng học, dừng lại hồi lâu xem trang chủ của anh như người khách ghé qua. Cô biết được QQ của anh và cũng đã gửi lời mời kết bạn.

Tô Hàng cũng nhanh chóng chấp nhận lời mời của cô. Trên QQ, hai người chuyện trò cười đùa không ngớt, trêu chọc nhau như hồi cấp hai. Cô cẩn thận che giấu những tâm sự trong lòng, tận hưởng khoảng cách gần. Nhưng rồi, một hôm, Tô Hàng gặp Tịch Nhan trên QQ, sau màn chào hỏi, liền kể với cô chuyện tình yêu giữa anh và bạn gái, lúc đó đang trong giai đoạn mặn nồng.

Anh kể rất tường tận rằng người con gái đó thông minh ra sao, xinh đẹp, thanh nhã, phóng khoáng, có tài văn nghệ như thế nào, và rằng trong suy nghĩ cũng như trong mắt anh, không có ai hoàn mỹ hơn thế.

Kết lại, anh nói với cô: "Cô ấy cũng là người thành phố C, tên chỉ khác cậu đúng một chữ, là Đỗ Triều Nhan".

Thời gian như ngừng trôi, không gian lặng im, vạn vật không một tiếng động.

Tạo hóa thật khéo trêu ngươi, người con gái anh yêu lại chính là người chị song sinh của cô.

Trái tim Tịch Nhan quặn thắt lại, nhưng vẫn thật thà nói: "Đó là chị mình, cũng học ở trường cậu".

Tô Hàng không sao tin nổi điều này, gửi đến một chuỗi những dấu hỏi.

Cô trả lời bằng một mặt cười, đáp: "Chúc mừng, chúc hai bạn hạnh phúc".

Anh không nhìn thấy, cô ngồi trước màn hình, tay vẫn gõ chữ, mà khóe mắt cay cay, nước mắt cứ thế tuôn rơi, từng giọt từng giọt lăn xuống má, rơi xuống bàn phím, không sao ngăn nổi.

Từ nhỏ tới lớn, tất cả những người con trai tiếp cận cô, không có bất cứ ngoại lệ nào, sau cùng đều thích chị của cô. Cô những tưởng, Tô Hàng không như thế, nhưng anh rốt cuộc cũng không ngoại lệ, không cưỡng nổi sức hấp dẫn của Triều Nhan.

Quả nhiên là vậy, Tịch Nhan không trách Triều Nhan.

Cô biết, chị không giống cô, chị hiếu thắng, không bao giờ chịu từ bỏ thứ mình muốn; còn cô lại quá nội tâm yếu đuối, không giỏi thể hiện. Dù có cho cô cơ hội để cạnh tranh một cách công bằng, khi thấy chị và Tô Hàng đến với nhau, Tịch Nhan cũng chỉ biết lặng lẽ rút lui.

Mối tình đầu thầm kín đẹp đẽ mà thê lương, đã kết thúc trong thất bại như thế.

Trong những đêm mất ngủ, cô vẫn nhớ tới Tô Hàng, anh đã trở thành một phần trong những ký ức tuổi trẻ một thời của cô.

Tịch Nhan tưởng rằng, Tô Hàng và Triều Nhan, sẽ như trong bài hát - "Cô trông thật xinh đẹp, cô thề thốt sẽ mãi yêu anh, chúc mừng cô vì niềm hạnh phúc, từ nay mang họ của anh, trở thành người vợ trăm năm ân ái".

Nhưng đến năm thứ ba đại học, Triều Nhan chủ động nói lời chia tay. Tô Hàng, người đàn ông trong mộng của Tịch Nhan, chị có được dễ dàng ra sao, thì nay cũng vứt bỏ giản đơn như thế.

Cậu con cưng trước nay muốn gì được nấy, bỗng bị giáng ột đòn mạnh như thế, rất nhanh suy sụp tưởng như không gượng dậy nổi.

Tống Anh gọi điện động viên Tịch Nhan: "Bây giờ là lúc anh ta cần có người ở bên an ủi nhất. Cậu cứ nghe tớ đi, Tịch Nhan, không phải dễ mà gặp được người mình thực sự yêu thương, nữa là cậu đã thầm thương trộm nhớ anh ta đã bao năm rồi. Hạnh phúc, có những khi chỉ cách chúng ta một bước chân, cậu phải thử bước tới xem thế nào chứ!"

Hồi cấp ba, Tịch Nhan từng cỗ vũ Tống Anh theo đuổi Dương Tranh, còn giúp cô viết cả thư tình. Bây giờ lại đến lượt Tống Anh động viên cô.

Và thế là, Tịch Nhan đi đến một quyết định hết sức dũng cảm: cô phải đi tìm Tô Hàng, thổ lộ cho anh biết nỗi lòng mình.

Đó cũng là lần đầu tiên cô đi xa như thế, chen chúc trong đám đông ở bến tàu. Vé ngồi cứng cũng không còn, mà chỉ có vé đứng.

Lại đúng dịp nghỉ ngày Quốc tế lao động 1/5, tình trạng trên tàu còn kinh khủng hơn cả trong tưởng tượng của cô. Trời nóng như đổ lửa, trong toa xe thì toàn những mùi khó chịu. Cô bị xô đẩy chen chúc trên lối đi hẹp, bị đám đông xô nghiêng ngả. Bộ váy liền thân bởi thế đâm ra nhàu nhĩ nhăn nhúm, lem nhem hết cả. Cô bắt bản thân thích ứng với hoàn cảnh như vậy, còn mang theo mấy cuốn tiểu thuyết. Suốt 21 tiếng đồng hồ, cô tựa vào va li hành lý xem sách.

Tự nhủ trong lòng, sắp được gặp Tô Hàng rồi, hành trình dài dằng dặc và đơn độc này, vì thế cũng trở nên không quá khó chịu.

Lúc cô tới được trường đại học nơi Tô Hàng đang theo học, đã là trưa ngày hôm sau. Suýt chút nữa thì lạc đường, lòng vòng hơn tiếng đồng hồ, mới tìm thấy trường đại học danh tiếng ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!