Chương 20: Anh luôn đợi em

Ngày 8 tháng 9, ngày lành tháng tốt. Trên lịch vạn niên có ghi rõ, nên tổ chức cưới hỏi.

Tiệc cưới của Trác Thanh Y bắt đầu lúc 12 giờ. Mười một giờ, Tịch Nhan ra khỏi nhà. Mẹ cũng không quên dặn với theo một câu: "Đừng chỉ có biết cắm mặt vào ăn, mở to mắt ra một chút, nhìn xem xung quanh có ai phù hợp không".

Định đem tiệc cưới của người ta hóa buổi gặp mặt tập thể thật hay sao. Tịch Nhan cười thầm trong bụng, cả bàn mỗi người một vẻ, nam không quen nữ chẳng thân, giữa lúc tiệc tùng linh đình như thế, có thể nhen nhúm được ngọn lửa tình ái nào sao? Bảo cô làm sao mà tin được. Như cô với Tô Hàng, ngồi cùng bàn cả hai năm trời, quen nhau tận chín năm, yêu nhau một năm, cuối cùng vẫn chẳng phải đường ai nấy đi đó sao?

Lúc đứng dưới nhà đợi xe buýt, bỗng có tiếng hát vang lên từ cửa hàng loa gần đó:

"Anh vẫn luôn đứng phía sau chờ đợi em,

Chờ đợi một ngày em quay lại nhìn anh

Nụ cười của anh là dành cho em, mong em hạnh phúc

Nỗi buồn của em trao cả cho anh

Tất cả những gì thuộc về em, anh đều lưu giữ

Đến một ngày em cảm nhận được anh

Dù rằng anh trong thế giới của em

Chỉ nhỏ nhoi như là cát bụi

Anh cũng nguyện dành cho em tất cả

..."

Ca từ ấm áp mà bi thương, như mũi tên xé gió lao tới, xuyên thấu trái tim cô.

Mười bốn tuổi, Tịch Nhan bắt đầu yêu Tô Hàng, từ đó cái tên ấy khắc sâu vào cuộc sống của cô.

Nhớ lại ngày hôm ấy, thời tiết cũng nóng nực như thế này. Cây lá xum xuê rợp mát, tiếng ve ra rả như không biết mệt mỏi, từng hồi từng hồi vọng vào tai. Sân trường sau giờ tan lớp, vắng lặng như tờ. Tịch Nhan lại thi trượt rồi, toán, văn, ngoại ngữ cả ba môn đều không qua. Cô không dám về nhà, một mình trốn vào rừng cây, co mình lại, đầu gục lên gối, nước mắt cứ thế tuôn rơi, ướt cả một khoảng váy.

Bỗng trước mắt xuất hiện một tấm khăn tay, và một bàn tay của con trai. Tịch Nhan ngước lên nhìn qua màn nước mắt nhòe nhoẹt, thấy Tô Hàng đang đứng trước mặt, chắn nốt những tia nắng le lói cuối cùng. Đôi đồng tử đen mà sâu ấy ngập đầy nỗi thương hại, và còn một thứ gì đó khác nữa.

Cô không đón lấy tấm khăn, quay mặt đi, bướng bỉnh: "Tô Hàng, cậu đến để cười nhạo tớ phải không?"

Tô Hàng không nói gì, bước tới trước một bước, dùng khăn lau sạch những giọt nước mắt còn vương trên má cô. Động tác tuy vụng về nhưng không thô lỗ, dịu dàng như cơn gió mùa xuân.

Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu trong Tịch Nhan nhân thể thi nhau thánh thót rơi, cô bỗng lao vào lòng anh, áp mặt vào áo anh, thổn thức: "Rốt cuộc tớ đã làm gì sai? Sao mọi người lại đối xử với tớ như thế? Ức hiếp tớ như thế?"

Khoảnh khắc đó, bao nhiêu lạnh lùng và cứng cỏi trong cô đều sụp đổ. Như người chết đuối vớ được cọc, cô níu chặt lấy áo sơ mi trắng của Tô Hàng, nước mắt giọt ngắn giọt dài nối đuôi nhau tuôn như suối, khóc không còn biết trời đất gì nữa, khóc như muốn trút hết những tủi thân và đau buồn trong lòng.

Trong ký ức của cô, ngoại trừ ông nội, cô chưa từng khóc thoải mái như thế trước mặt bất kỳ một người nào khác.

Tô Hàng toàn thân cứng đờ như hóa đá, hồi lâu sau, khó khăn lắm mới mở được miệng: "Đỗ Tịch Nhan, tớ sẽ không ức hiếp cậu nữa, cũng sẽ không cho ai đến bắt nạt cậu!"

"Thật không?" Cô ngước mắt nhìn anh, qua hàng nước mắt nhạt nhòa, dáng vẻ tội nghiệp, "Từ nay về sau cậu sẽ luôn ở bên tớ, bảo vệ cho tớ chứ?" Tô Hàng trịnh trọng gật đầu, rồi lại gật đầu.

Tiếng ve râm ran rộn rã bỗng biến mất, cô tưởng như nghe thấy tiếng nụ hoa cựa mình hé nở.

Tịch dương rải những ánh vàng rực rỡ, vạn vật như được nhuốm sắc màu huyền ảo. Ánh mặt trời chói lóa xuyên qua kẽ lá, không ngừng nhảy nhót trên khuôn mặt anh tú của cậu thiếu niên.

Hóa ra, không phải tất cả mọi người đều bỏ rơi mình. Tô Hàng, anh đã đồng ý sẽ luôn ở bên che chở ình.

Thế là, cô bé lầm lì cô độc ấy, bỗng nhoẻn miệng cười.

Tô Hàng giúp cô nhặt bài thi rơi dưới đất lên, cho vào trong cặp: "Đi thôi, để tớ đưa cậu về nhà", rồi dẫn đường đi trước, nhưng Tịch Nhan vẫn chưa bám theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!