Chương 19: Ai hưởng gió thu cùng

Tháng Chín, có bão đổ bộ, thời tiết mát mẻ được mấy hôm, rồi bỗng lại chuyển nóng.

Tịch Nhan quay trở lại ngôi trường sau hai tháng xa cách, phát hiện lũ trò nhỏ lớn hơn rất nhiều. Có một vài nam sinh, quanh mép đã bắt đầu lún phún râu ria, tiếng nói cũng trở nên ồm ồm khó nghe.

Tuổi dậy thì như mầm cây chờ ngày đâm chồi, rục rịch manh nha, rồi bung ra lúc nào không biết, nở thành đóa hoa đẹp đẽ ngát hương.

Tan lớp, tiếng nói cười của bầy trẻ vẫn huyên náo như xưa. Bước tới trước tòa nhà giáo vụ. Tịch Nhan dừng bước, tiền tay bẻ một cành chi tử ven đường, mùa hoa đã qua từ lâu những chùm hoa trắng tinh dầy dặn, ngát hương đều biến mất, chỉ còn lại cành lá xanh um.

Lá chi tử, bốn mùa quanh năm xanh biếc, phiến lá dày đến mức gió thổi qua cũng không có tiếng rì rào. Lúc còn nhỏ, ông nội từng nói với cô, hoa chi tử có tác dụng thanh nhiệt mát gan, quả, lá, rễ cây mỗi loại đều có những công dụng riêng. Ở quê không có điều hòa, quạt điện, tháng Sáu, tháng Bảy hàng năm, hoa chi tử nở rộ, ông nội lại bẻ một nhánh chi tử, ngâm vào trong nước, dùng để giải nhiệt tạm thời.

Tịch Nhan mân mê lá chi tử trong tay, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây trắng, thời tiết vẫn thế, như thiêu đốt con người ta. Và cô cũng chẳng thể làm gì khác ngoài ngồi trong cái nóng nung người thế này, yên tĩnh chờ đợi mùa hoa năm sau lại tới.

Không khí trong phòng giáo vụ rất kỳ lạ, các cô đang túm năm tụm ba, không biết đang thì thầm bàn tán chuyện gì.

Tịch Nhan bước đến trước bàn, trông thấy cánh thiếp mời đỏ rực, đường nét in ấn hết sức tinh xảo.

Mấy năm nay, năm nào cũng nhận được bom thư mời cưới của bạn bè đồng nghiệp, dường như cũng đang nhắc nhở cô

- đằng ấy cũng nên tính chuyện trăm năm đi là vừa.

Tịch Nhan mở ra xem, trước tiên là xem tên cô dâu, chú rể: Trác Thanh Y, Phó Viêm. Tiếp đến là địa điểm tổ chức tiệc cưới

- Hội trường tầng ba cao ốc Liên Y.

Dù cô có quê mùa kém hiểu biết đến đầu, cũng thừa biết cao ốc Liên Y là nhà khách thương vụ của tập đoàn Trác Thị. Nếu có đi dự tiệc, chắc chắn không thể tránh khỏi đụng độ Trác Thanh Liên... còn đang lẩm nhẩm tính toán, bỗng một bóng người xuất hiện phía trước bàn làm việc, cắt ngang mạch suy nghĩ của cô.

Ngẩng đầu lên, bắt gặp ngay một khuôn mặt thanh tú, đáng yêu. Đúng là chuyện vui tới làm con người ta phấn chấn hẳng lên, Trác đại tiểu thư khuôn mặt rạng rỡ, miệng cười tươi như hoa.

"Cô giáo Đỗ, chị nhất định đến tham dự nhé?". Rõ ràng là câu hỏi, vậy mà ngữ khí khẳng định chắc nịch.

"Tôi sợ không đi được, ngày mùng 8 hôm ấy tôi...", Tịch Nhan lắp ba lắp bắp, định bịa ra một lý do nào đó.

Đối phương không chờ cho cô nói hết câu: "Đúng rồi, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giáo Đỗ".

Tịch Nhan chăm chú nhìn cô, trong lòng mơ hồ dấy lên một dự cảm không được tốt cho lắm.

"Nhờ chị hôm đó, làm phù dâu giúp tôi nhé?"

Tịch Nhan kinh ngạc thốt lên: "Tại sao lại là tôi?"

Hai người cũng không lấy gì làm thân thiết, chỉ là mối quan hệ đồng nghiệp thông thường gặp nhau chỉ mỉm cười chào một cái gọi là lịch sự. Không phải là bạn cùng lớn lên từ thuở nhỏ, cũng chẳng phải mối thâm tình vào sinh ra tử sống chết hoạn nạn có nhau.

"À, chuyện là thế này". Thanh Y đã tiện liệu kĩ càng, bài vở thế nào Trác Thanh Liên đã dạy cô thuộc lòng từ lâu rồi, "Nhà tôi làm kinh doanh, lắm lúc toàn cầu kỳ những cái không đâu. Không chỉ chọn ngày hoàng đạo tốt lành để tổ chức, mà đến chọn phù dâu phù rể, cũng đòi phải bất tự tương hợp, ngũ hành tương sinh. Thầy bói nói rằng, trong tên của tôi có "thủy", trong tên của chồng tôi có "hỏa".

thủy khắc hỏa, mà theo âm dương ngũ hành thì thổ sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thủy, cho nên nhất định phải mời được một người mà trong tên có cả "mộc" lẫn "thổ" làm phù dâu, có thể cuộc sống hôn nhân sau này mới hạnh phúc, vợ chồng sống với nhau đến đầu bạc răng long. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, nát cả óc ra, trong những người tôi quen, chỉ có chị là trong tên có "mộc" lại vừa có "thổ"."

Lý do đưa ra có phần gượng gạo, Tịch Nhan đương nhiên là không tin, nhưng cũng không tiện nói thẳng, dù gì cũng là chuyện hạnh phúc trăm năm của con người ta.

"Cô giáo Đỗ, vậy cứ quyết định thế nhé. Đến lúc đó chị nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp, đến tham dự lễ cưới của tôi đấy". Tịch Nhan còn chưa kịp phản ứng gì, Trác Thanh Y đã nhanh chóng chuồn ra rõ xa, cứ như thể sợ cô kiếm cớ từ chối vậy.

Tịch Nhan ngẩn ngơ trong theo bóng Thanh Y, trực giác mách bảo cô rằng đây chính là cái vòng luẩn quẩn, anh em họ Trác cùng nhau lập nên cái vòng tròn này, còn cô đến chút sức lực phản kháng để thoát ra cũng không có.

Hay nói cách khác, căn bản là cô cũng không muốn thoát ra?

Thấy Trác Thanh Y ra ngoài, các cô giáo khác liền vây quanh Tịch Nhan: "Cô định mừng bao nhiêu?"

Cô giả đò như chưa biết chuyện gì xảy ra, vờ hỏi lại: "Bao nhiêu cái gì?"

"Thì tiền mừng đó!". Cô giáo Trần lấy làm khó hiểu tại vì sao một Tịch Nhan trước nay thông minh, nhanh nhạy là thế, sao đột nhiên lại hóa ra ngờ nghệch thế này, "Đi ăn tiệc uống rượu mừng nhà người ta, không thể không có tiền mừng. Mà nhà họ giàu có kếch xù như thế, mừng ít thì người ta cười cho, còn mừng nhiều, thì lại xót ruột".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!