Gặp lại Trác Thanh Liên, khơi dậy những chuyện xưa đã phủ bụi trong ký ức, một cảm xúc vừa gần gũi thân thiết vừa xa cách dâng lên tự đáy lòng.
Mười năm trước, một đôi thanh mai trúc mã, hình ảnh hai đứa trẻ vô tư năm nào hiển hiện trước mắt.
Lúc ấy, Kiều Dật gần như là bầu bạn duy nhất của cô. Luôn thích cùng cô chơi trò trốn tìm, bất luận cô trốn ở đâu, cậu cũng đều tìm ra. Cậu bé này thật ra cũng rất cô đơn, cơ bản không có bạn bè gì. Tính tình lầm lì, lạnh lùng, nhiều lúc xử sự cực đoan. Giai đoạn tiểu học, tướng mạo khôi ngô trắng trẻo hơn người, đối với con trai mà nói, hoàn toàn không phải là ưu điểm gì ghê gớm, ngược lại còn bị chúng bạn trêu ghẹo là "đồ con gái".
Người lớn không ưa cậu, chỉ vì xuất thân của cậu, sau lưng còn gọi cậu là "đồ con hoang"; bọn con trai thì sợ cậu ra mặt, tránh càng xa càng tốt, vì chúng nghe nói cậu có khuynh hướng bạo lực, lúc đánh lộn không thiết sống chết, từng một thân một mình chống lại mấy tên côn đồ. Ai chưa tận mắt chứng kiến, thật khó mà tưởng tượng được, một cậu thiếu niên tuấn tú dáng thư sinh như thế, lúc đánh nhau lại có thể hung tợn và liều lĩnh như vậy; tụi con gái thì chỉ chăm chăm ái mộ những anh chàng thông minh, lanh lợi, thành tích xuất sắc, hoàn toàn không coi "thành tích" trốn học, đánh lộn lẫy lừng như cậu ra gì.
Có lẽ những người đồng cảnh ngộ thì dễ đồng cảm với nhau, quãng thời gian ấy, Tịch Nhan và Kiều Dật rất thân thiết. Tan học, họ cùng nhau ra bờ sông gần đó nhặt vỏ sò, xây lâu đài cát, nhặt củi khô nướng khoai ăn...
Có lần, cô dẫn anh trèo tường vào vườn sau nhà người ta, đi hái quả dâu. Loại quả này mọc thành chùm, to cỡ quả đậu nành, khi chín có màu tím đậm, chua chua ngọt ngọt, hương vị rất tuyệt. Lúc còn ở quê, cô và chúng bạn thường leo lên cây hái ăn.
Tịch Nhan một mình trèo lên cây, vừa hái vừa ăn, miệng nghêu ngao không rõ bài gì. Kiều Dật yên lặng ngồi dưới gốc cây, ngẩng đầu trông lên, thấy gót chân hồng của cô thoăn thoắt trèo từ cành nọ sang cành kia, như khỉ chuyền cành. Mái tóc ngắn bù xù, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng, tiếng cười lanh lảnh... Cậu nhìn đến ngây cả người, tưởng như có đám mây lơ lửng trong lòng, mãi mà không trôi.
Hồi lâu, Tịch Nhan mới từ trên cây trượt xuống, trong tay là một nắm dâu, đưa cho cậu: "Anh nếm thử xem, chua chua ngọt ngọt, ngon lắm!"
Kiều Dật đưa những quả dâu chín tím mọng vào trong miệng, quả nhiên là chua chua ngọt ngọt, rất ngon.
Đúng lúc hai đứa đang đánh chén ngon lành, từ sau vọng lại tiếng chó sủa. Quay đầu lại, một con chó dữ tợn, to đùng đang nhìn chòng chọc vào chúng, nhe nanh trắng ởn, xem chừng chuẩn bị xông tới ăn tươi nuốt sống.
"Chạy mau!", Kiều Dật vội dắt tay cô, vắt chân lên cổ mà chạy. Lúc trèo qua tường, Tịch Nhan bị mắc rách cả quần.
Cô sợ mẹ biết sẽ mắng, nên không dám về nhà. Kiều Dật bèn dắt cô về nhà mình. Một căn phòng đơn sơ, gần như không có đồ đạc gì. Trên bức tường lạnh lẽo, treo tấm ảnh chụp chung của anh với mẹ và bà ngoại.
"Anh không có bố, không biết ông trông thế nào nữa". Kiều Dật đứng cạnh cô, ngẩng đầu, mắt dán chặt vào bức ảnh trên tường, bình thản tuyệt nhiên không chút biểu lộ chút cảm xúc gì.
Tịch Nhan thì lại gần như nhìn thấu những đau thương và yếu đuối giấu kín trong lòng anh, không nén được đưa tay qua đặt vào trong lòng bàn tay anh, nắm lấy.
Kiều Dật quay sang nhìn cô, nhãn thần sáng mà lạnh như ánh trăng nhìn thấu tận đáy lòng cô.
Cô không biết rằng, cái nắm tay của tình bạn ấy đối với một Kiều Dật sống trong cô đơn đã lâu, có ý nghĩa như thế nào.
Từ đó, bóng hình bé nhỏ mong manh, đã lặng lẽ chế ngự trái tim cậu, suốt mười tám năm qua.
Mẹ Kiều Dật dọn hàng về. Người phụ nữ bị mọi người ghét bỏ ấy, tính tình ôn hòa, lại xinh đẹp, dịu dàng, cẩn thận. Bà đưa quần cho Tịch Nhan thay tạm, rồi đem quần của cô đi vá lại cẩn thận.
Trước giờ cơm chiều, Kiều Dật đưa Tịch Nhan về nhà.
Cậu chờ cho Tịch Nhan bước qua cửa, rồi quay đầu, chầm chậm trở về nhà. Bầu trời trong vắt một màu xanh sậm, trên cao là hằng hà sa số những vì sao lấp lánh, cảnh đêm thật huyền ảo.
Cậu cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, trên đó còn lưu lại hơi ấm của Tịch Nhan. Bàn tay của cô rất nhỏ, mềm mềm, nhưng cảm giác ấm áp đem lại rất thật.
Cậu chỉ muốn được nắm mãi bàn tay ấy, suốt cuộc đời...
Tịch Nhan thì lại hoàn toàn không có cảm giác gì. Tuổi còn nhỏ như vậy, đâu biết thế nào là tình yêu. Đứa trẻ tám, chín tuổi, dù có thân thiết gần gũi đến đâu, cũng chưa biết liên tưởng tới tình yêu nam nữ.
Kiều Dật hơn cô hai tuổi, lại sớm trưởng thành. Thân thế hèn mọn, lại lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, phức tạp, điều đó đã khiến cậu sớm mở mang tuệ nhãn, sớm hiểu thế thái nhân tình, cũng vì đó mà sớm biết thế nào là yêu, là hận.
Năm mười tuổi, Kiều Dật đã biết thứ mình muốn là gì.
Lúc rời ngõ Tử Trúc, cậu nắm chặt tay Tịch Nhan, thận trọng mà kiên định: "Em hãy nhớ kỹ, anh nhất định sẽ quay về tìm em!"
Tịch Nhan lúc đó khóc không thành tiếng, trong con ngõ chật hẹp, hai chân ríu cả vào nhau.
Chiếc ô tô chuyển đồ đã mang Kiều Dật đi, mang theo cả tuổi thơ và niềm vui của cô.
Hai năm sau, nhà Tịch Nhan cũng dọn đi. Từ đó trở đi Tịch Nhan không gặp lại Kiều Dật, cũng không có chút tin tức nào về cậu. Sau này, năm tháng dần trôi, những ký ức ấu thơ cũng dần phai nhạt, thậm chí đến dáng vẻ anh như thế nào cô cũng không nhớ rõ nữa.
Lúc gặp lại, anh đã lớn, không còn là cậu thiếu niên tính tình ngang ngược, lầm lì khó ưa trong ấn tượng của Tịch Nhan ngày trước, mà thay vào đó là vẻ nho nhã, lịch sự, bình tĩnh, điềm đạm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!