Sở dĩ Kiều Dật thích chơi trò trốn tìm, cũng đều là vì Tịch Nhan.
Từ sau buổi chiều hôm ấy, anh bèn để ý quan sát cô. Cô bé trong sáng thánh thiện như thiên sứ ấy, kỳ thực cũng cô đơn giống như anh.
Tịch Nhan không có bạn chơi cùng, tất cả những cô bé, cậu bé chơi với cô, cũng chỉ vì người chị xinh đẹp nhưng kiêu ngạo của cô mà thôi.
Không thể không công nhận, Đỗ Triều Nhan thực sự là một tiểu mỹ nhân, da trắng như tuyết, mắt sáng răng trắng, phục sức thu hút mà hợp thời, càng làm tôn lên vẻ đẹp rực rỡ hơn người của cô.
Nhưng Kiều Dật lại không thích cô, cảm thấy cô kiêu ngạo ích kỷ, lại còn ra dáng điệu bộ. Đương nhiên, một Đỗ Triều Nhan cao ngạo xinh đẹp như công chúa, lúc nào cũng có hàng tá con trai vây quanh, cũng không khi nào để ý tới một Kiều Dật lặng lẽ trong góc tối là cậu.
Tịch Nhan vừa từ quê trở về nhà, vừa nhút nhát lại hướng nội, không hòa đồng, Đỗ Diệu Hoa lo rằng dần dà, cô bé càng trở nên nội tâm khép kín. Để tìm người chơi cùng với con gái, ông thậm chí mang "vật chất" đem ra mua chuộc. Chủ nhật nọ, Đỗ Diệu Hoa chặn đường Kiều Dật đang chạy chơi trong ngõ lại, dùng một que kem sữa "mua chuộc", để cậu chơi cùng Tịch Nhan một buổi chiều.
Que kem sữa vừa thơm ngọt lại mát lạnh giữa ngày hè oi bức, đối với một đứa trẻ mười tuổi mà nói, rõ ràng có một sức hút ghê gớm. Kiều Dật vui vẻ nhận lời, thế là, Đỗ Diệu Hoa giao cô con gái út của mình cho cậu, rồi vội vội vàng vàng tới cơ quan làm thêm.
"Nói xem, cậu thích chơi trò gì?", Kiều Dật hỏi.
"Trốn tìm", cô bé tám tuổi Tịch Nhan cúi đầu thật thấp, rụt rè tự ti, so với cô bé miệng cười rạng rỡ, dịu dàng tựa thiên sứ trong buổi chiều hôm trước, dường như là hai con người hoàn toàn khác.
Chơi được nửa tiếng, dáng vẻ rụt rè của cô bé gầy gò mỏng manh này khiến Kiều Dật cảm thấy tẻ nhạt. Rất nhanh, cậu bỏ lại cô, chạy chơi một mình.
Đến chiều tối, Kiều Dật ra đầu ngõ dìu bà ngoại về nhà, rồi giúp mẹ dọn hàng. Hết việc này tới việc kia, chả mấy chốc trời đã tối mịt. Vừa lúc cả nhà đang chuẩn bị dọn cơm, Đỗ Diệu Hoa đột nhiên gọi cửa. Người đàn ông nho nhã, học thức là thế, cửa vừa mở liền túm ngay lấy cậu, nôn nóng hỏi:
"Có thấy Tịch Nhan nhà tôi đâu không?"
"Không phải em ấy đã về nhà từ lâu rồi sao?"
"Đâu có, nó vẫn chưa về nhà."
Kiều Dật lúc này mới nhận thức được rắc rối mà bản thân đang phải đối mặt, tim thót lại, cậu vội vàng lao ra khỏi nhà, chạy như bay tới chỗ chơi trốn tìm khi chiều.
Tối hôm đó, cậu và Đỗ Diệu Hoa lùng sục lục tung cả con ngõ lên, cũng không thấy bóng dáng của Tịch Nhan đâu cả.
"Đỗ Tịch Nhan, Đỗ Tịch Nhan..."
Cậu gọi to, trong lòng có lửa đốt, không ngừng oán trách bản thân. Tại sao lại bỏ rơi cô bé? Nhỡ đâu có chuyện gì với cô bé...
Không, không đâu! Cô bé nhất định sẽ không sao cả! Cậu bé trước nay lạnh lùng cao ngạo là thế, nay lần đầu tiên nếm trải thế nào là sợ hãi và lo âu.
Bỗng, từ phía sau cây chi tử đầu ngõ, truyền lại âm thanh yếu ớt, hình như là tiếng con gái đang nức nở.
Cậu luồn ra phía sau cây, bắt gặp Tịch Nhan gầy nhom đang ngồi trong bóng tối dưới gốc cây, nước mắt nước mũi tèm lem.
"Đỗ Tịch Nhan, em trốn ở đây làm cái gì?" Cậu nói qua tiếng thở hổn hển, gần như phát cáu.
Tịch Nhan ngước mặt lên nhìn cậu, bỗng nhoẻn miệng cười, long lanh rực rỡ.
Nói rồi cô ùa vào lòng cậu, reo lên: "Cuối cùng anh cũng tìm thấy em rồi!"
Đúng là đồ ngốc, đến giờ mà vẫn nghĩ là đang chơi trò trốn tìm hay sao!
Kiều Dật nghĩ, lòng chua xót, bất giác đưa cánh tay ra, ôm cô bé chặt hơn vào lòng.
Tịch Nhan tựa vào lòng anh, lặng yên hồi lâu mới khẽ nói: "Trước nay chưa có ai từng tìm được em cả, anh là người đầu tiên..."
Kiều Dật thấy tim mình thắt lại, cúi đầu xuống, vừa hay nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô bé. Ánh mắt lấp lánh, trong đó phản chiếu hình ảnh khuôn mặt cậu.
Không lâu sau, Đỗ Diệu Hoa cũng tìm được tới nơi. Kiều Dật không nói thêm lời nào, lặng lẽ trở về nhà, ăn cơm, học bài như thường ngày.
Đến tối đi ngủ, cậu giấu mặt vào chăn, trước mắt hiện ra, là vô số những đôi mắt trong veo sáng rỡ, long lanh ngấn lệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!