Trước toà giảng đường trường trung học cơ sở thành phốC có trồng hai cây chi tử (dành dành). Bước vào tháng Sáu, hương bay ngào ngạt, tưởng như có ai đó vô tình làm đổ lọ nước hoa, cả ngôi trường chìm đắm trong hương thơm ngây ngất.
Một vài nữ sinhđem giấu những bông hoa chi tử trong hộc bàn, khiến mỗi lần bước qua hương hoa cũng len lén quyện theo chân người.
Tịch Nhan bất giác nhớ lại thuở nhỏ, trong làng của ông nội cũng có mấy cây chi tử. Mỗi năm đến mùa hoa nở, các cô bé trong làng lại hái những bông chi tử trắng tinh, cài lên tóc, cài lên áo hay bỏ trong cặp sách. Dẫu chỉ là những cô bé nông thôn quê mùa, mặt mũi lấm lem, quần áo cũmèm, nhờ có hương hoa bỗng trở lên dịu dàng, đáng yêu biết bao.
Những ngày chi tử nở hoa ấy, những niềm vui cũng đầy ắp như hoa nở trắng cành, rực rỡ, tươi đẹp.
"Bài học của chúng ta hôm nay tạm dừng tại đây". Tịch Nhan đứng trên bục giảng, mỉm cười nhìn học trò, "Mời cả lớp nghỉ".
"Các bạn, đứng!", tiếng hô dõng dạc của lớp trưởng Liêu Khải cất lên, cả lớp đồng loạt đứng nghiêm, cúi chào.
"Cô chào các em!"
"Chúng em chào cô ạ!"
...
Tịch Nhan ôm một chồng dầy những tập làm văn của học trò, bước xuống bục giảng hướng ra phía cửa.
Lớp học vốn yên ắng là thế bỗng xôn xao.
"Cô giáo Đỗ!", sau lung có tiếng gọi ngập ngừng, Tịch Nhan quay đầu lại, ra là lớp phó học tập môn ngữ văn Tiết Đình Chi.
"Sao vậy em?". Tịch Nhan nhìn cô học trò nhỏ, một cô bé gầy nhỏ xanh xao, tướng mạo bình thường, dù không mấy nổi bật trong lớp nhưng lại viết văn rất hay.
"Cái này... em tặng cô". Khuôn mặt Tiết Đình Chi dần ửng hồng, chìa tay về phía Tịch Nhan. Trong lòng bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo là một chuỗi những bông hoa chi tử được xâu lại thành vòng.
Tịch Nhan đón lấy vòng hoa trong tay cô bé, đưa lên mũi hít hà, "Uhm, thơm quá!"
"Là bà ngoại em mới xâu sang nay đấy ạ, bà bảo em mang tặng cô giáo Đỗ". Tiết Đình Chi áy náy nói, cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt váy trắng.
"Vậy cho cô gửi lời cảm ơn bà ngoại của em nhé". Tịch Nhan vuốt nhẹ lên mái tóc cô trò nhỏ. Cô bé có hoàn cảnh thật đáng thương, bố mẹli hôn, không ai chịu nuôi con, cô bé chỉ biết nương tựa vào người bà đã gần bảy mươi tuổi. Cô đơn lại sống nội tâm, trên lớp cô bé hầu như không có bạn.
Không hiểu vì soa mỗi khi nhìn thấy Tiết Đình Chi, Tịch Nhan lại nhớ tới thời ấu thơ của chính mình mà thật lòng xót thương cho cô bé. Không chỉ cho cô bé là lớp phó học tập môn ngữ văn, mà còn nộp giúp học phí cho em lúc khai giảng.
Tịch Nhan đeo vòng hoa vào cổ tay trái, bước ra khỏi lớp học, hướng về phía toà nhà giáo vụ.
Hoa chi tử là ký ức ngát hương suốt thời thơ ấu của cô. Những cánh hoa dày dặn trắng tinh, đeo trên cành cây, trốn trong kẽ lá, như chú chim câu trắng vừa rời tổ. Mùi hương ngào ngạt như có sức nặng, phảng phất khắp nơi.
Đưa tay lên ngắm nhìn từng cánh hoa trắng muốt, hình ảnh cánh đồng làng năm nào chợt hiện ra trước mắt, một bầy trẻ nhỏ chạy nhảy trên con đường mòn, trên mái tóc đen rối bù, cài mấy bông hoa chi tử trắng xinh, hương bay trong gió...
Tịch Nhan cúi đầu bước, lên đến tầng ba, tại chỗ quẹo hành lang, cô đâm vào một người.
Những cuốn tập trong tay rơi cả xuống sàn.
"Xin lỗi", Tịch Nhan cất lời, cúi xuống nhặt những cuốn tập rơi dưới sàn. Người kia cũng cúi xuống, và bằng một phong thái ung dung tựtại, giúp cô nhặt lên từng cuốn, từng cuốn một.
Tịch Nhan bất giác ngước lên nhìn, mắt gặp mắt, tim cô bỗng đập loạn nhịp.
Đó là một chàng trai khôi ngô tuấn tú khiến người ta nghẹt thở, các đường nét trên khuôn mặt đều rất hài hoà, hàng long mày rậm và thẳng, đôi mắt dài và sâu, lông mi dày, sống mũi cao và thẳng, đôi môi gợi cảm, từng góc cạnh đâu ra đấy.
Kỳ lạ nhất là đôi đồng tử, rõ rang là màu nâu đậm, nhưng lại trong sáng và long lanh như hổ phách, tưởng như có thể nhìn thấu tâm can người đối diện chỉ qua một ánh nhìn. Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt lạnh lung mà sâu thẳm ấy khiến cô ngừng thở trong tích tắc.
Trong lúc Tịch Nhan vẫn chưa hoàn hồn thì người kia đãđứng dậy, đưa tập vở trong tay về phía cô.
"Cảm ơn anh". Tịch Nhan ấp úng câu cảm ơn trong miệng, đón lấy tập vở, ôm lại vào lòng. Người kia không nói lời nào, ánh mắt thoáng vẻmơ hồ, chăm chú nhìn cô.
Cô có chút nghi hoặc, chớp chớp mắt, mình đâu có quen anh ta. Một chàng trai kiệt xuất như thế, nếu có từng gặp, nhất định phải có ấn tượng sâu sắc lắm chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!