Ngày hôm sau, khi Vũ Hương Ly thức dậy cũng là giữa trưa, nhìn sang bên cạnh, khuôn mặt xinh đẹp kia hiện hữu trước mắt. Trần Thiên Hương vẫn còn đang ngủ, cô rất thích nhìn khuôn mặt người yêu ở khoảng cách gần như vậy, hơi tiến gần lại một chút, đặt lên trán cô ấy một nụ hôn.
Trần Thiên Hương hơi nhíu mày, sau đó mở mắt.
Vũ Hương Ly chợt cảm thấy eo mình đau nhói.
- Ah... Chị, điên rồi...
Cô cong người ôm lấy eo, Thiên Hương bị sao vậy? Có cần véo mạnh như thế không?
- Ly, em lên cân phải không?
Cô hơi nhíu mày, thản nhiên hỏi.
Vũ Hương Ly muốn phát điên, cô lôi tay người kia, cắn một cái, hằn lên đó một vết răng. Cảm thấy vẫn chưa hết tức giận.
- Này, chị vừa mở mắt ra đã véo em rõ đau, mở miệng ra là chê luôn được, lương tâm chị để đâu vậy?
Trần Thiên Hương xoa xoa vết đau vừa bị cắn, ngồi dậy, chăn rơi xuống, da thịt trắng nõn cũng theo đó mà lộ ra.
- Em mới không có lương tâm, có ai cắn người yêu mình đau như em không?
Vũ Hương Ly cười cười, đưa tay lên chạm vào ngực cô, khẽ trêu đùa.
- Chị quyến rũ lắm ấy Hương ạ, mặc đồ vào đi.
Trần Thiên Hương quay sang nhíu mày nói.
- Em nói chuyện logic quá, quyến rũ nhưng không thích nhìn hả?
Vũ Hương Ly ngồi dậy, trèo lên đè người kia xuống, khuôn mặt tiến vào thật gần với mặt cô ấy. Tim đập thật mạnh, hành động bất ngờ của Hương Ly khiến cô bối rối, khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng lên.
Cô thở dài nhìn người kia ngại ngùng, nói.
- Ý em là bây giờ em đói quá, chị cứ như thế thì bao giờ mới xuống được giường? Chăm chỉ nghĩ bậy quá, thắt lưng em còn đang sắp gãy rồi Hương à.
Trần Thiên Hương sầm mặt, dùng sức đẩy người kia qua một bên, sau đó khuyến mãi thêm một cú đạp, Vũ Hương Ly rơi xuống đất, lồm cồm bò dậy, trên người không một mảnh vải, đang định mở miệng phản bác thì một chiếc gối bay thẳng vào mặt.
- Cút ngay cho tôi.
Cô trợn tròn mắt, thế này chẳng phải là bạo lực gia đình hay sao? Đưa tay vuốt mái tóc tán loạn, giữ bình tĩnh hết sức có thể.
- Chị cứ nằm đấy đi, đồ bạo lực, em cũng không đánh vợ như chị.
Nói rồi đi thẳng vào phòng tắm, Trần Thiên Hương nằm trên giường nhìn thái độ ức mà không thể làm gì của người kia, cô phì cười. Vũ Hương Ly dù bao nhiêu tuổi cũng vẫn như vậy, vẫn là những nét tự nhiên đơn thuần như thời gian đầu gặp mặt.
***
Hai người cùng nhau rời Pháp, đến chỗ Hương Vy.
Hương Vy vừa thấy hai mẹ liền nở nụ cười thật tươi, nhanh chóng chạy đến.
Vũ Hương Ly ngồi xuống, ôm lấy Hương Vy, hôn vào má con gái. Vuốt vuốt mái tóc tơ dài mượt.
- Vy có nhớ mẹ không?
Hương Vy cũng hôn vào má mẹ, gật đầu trả lời.
- Có ạ, con nhớ mẹ, nhớ cả mẹ Hương nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!