Trần Thiên Hương đang ở trong sảnh của khách sạn, cô định ra ngoài đi dạo một chút, trong ngày hôm nay sẽ hoàn thành nốt chút việc còn lại, sau đó lại bay sang với Hương Vy.
Cô lấy điện thoại gọi cho Vũ Hương Ly. Hỏi cô ấy có thể sắp xếp công việc một chút cùng sang với con gái được hay không. Vừa áp điện thoại vào tai, trước mắt cô xuất hiện một người cô không ngờ. Trương Quân Ninh?
Cánh tay cô ấy còn đang bó bột. Trên trán vẫn còn băng gạc trắng, nhưng không vì thế mà làm giảm đi sự xinh đẹp và khí chất trong con người này. Cô cảm nhận thấy, ánh mắt người này nhìn mình có chút khác lạ, dường như không nhìn ra kình địch trước đây.
- Xin chào, chúng ta nói chuyện được không?
Trương Quân Ninh mở lời.
Trần Thiên Hương trong lòng có ngạc nhiên, thế nhưng không thể hiện ra ngoài. Chỉ nhẹ gật đầu, đáp.
- Được.
Hai người ngồi đối diện nhau, hương thơm thoang thoảng từ trà và cà phê toả ra. Không khí khá thoải mái. Trương Quân Ninh mỉm cười, hỏi.
- Tại sao cô lại uống trà?
Buổi sáng đáng lẽ người ta hay dùng cà phê không phải sao? Nhất là người làm việc đầu óc nhiều như Trần Thiên Hương, cô càng nghĩ sẽ dùng cà phê.
- Tôi không thích cà phê.
Cô thản nhiên đáp, không nhiệt tình, không lạnh nhạt. Có vài người không thích uống cà phê, ngửi mùi đã là miễn cưỡng rồi, như cô vậy.
- Vậy sao, thảo nào lần trước tới công ty cô cũng là mời tôi uống trà.
Cô nâng ly cà phê lên, khẽ kề sát môi, cười nhẹ.
- Cô đến tìm tôi vì việc gì?
Vòng vo một hồi, cuối cùng cô nói vào chuyện chính.
- À, tất nhiên là có việc quan trọng. Ban đầu tôi định là nói cho Ly biết, tiện thể xin lỗi cô ấy, nhưng sau lại không nói, tôi sợ cô ấy biết xong tình cảm giữa chúng tôi lại tệ hại như trước.
- Chuyện gì?
Trần Thiên Hương hơi nhíu mày, hỏi.
- Chuyện là...
- Chị Hương, ra là chị ở đây.
Cô ngẩng mặt, là Nguyễn Thuỳ Linh, vừa nhìn thấy Trương Quân Ninh thì vô cùng ngạc nhiên.
- Sao cô... lại ở đây?
Nhìn cô gái đang ngạc nhiên kia, cô khẽ mỉm cười, chỉ bình thường nói.
- Cô ngồi đi.
Trần Thiên Hương đợi cho cô ấy ngồi xuống, sau đó nói.
- Chuyện này nói trước mặt trợ lý của tôi chắc không hợp lí. Để sau nói đi, Linh, em uống gì?
- Không, chuyện này cùng cô ấy nói mới chính là hợp lí.
Trần Thiên Hương nhăn mày, nhìn Nguyễn Thuỳ Linh, lại nhìn Trương Quân Ninh.
- Rốt cuộc là chuyện gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!