Chương 80: Chap 80

Tối hôm đó, Nguyễn Hoàng Anh đưa Hương Vy về nhà mình, ngồi trên chiếc ghế kế bên xe lăn của Rose.

Cô bé theo lời của Nguyễn Hoàng Anh, đến gần Rose, lễ phép chào.

- Con chào ông, chào bà.

Trong giọng nói vẫn có chút lạnh lùng. Đối với người chưa quen, Hương Vy đều luôn lạnh nhạt như thế.

Rose nhìn cô bé một chút, sau đó mỉm cười.

- Ngoan lắm, con mấy tuổi rồi?

Bà đưa tay kéo cô lại gần, Hương Vy nhìn nhìn Nguyễn Hoàng Anh, sau đó mới từ từ đứng gần hơn.

- Thưa bà, tám tuổi.

Rose nhìn cô bé càng kĩ hơn, nói.

- Đúng thật là không giống Thiên Hương lắm, năm đó Thiên Hương cũng lớn bằng này, nhưng tình cảm hơn, con thì có phần lạnh lùng, con giống dì Ann.

Nguyễn Hoàng gật gật đầu, lần đầu gặp Hương Vy cảm giác rất quen thuộc, cứ như đã từng thấy ở đâu rồi, bây giờ mới nhận ra, thật sự là giống tính cách của Nguyễn Hoàng Anh.

- Nhưng mà, ánh mắt lại rất giống Thiên Hương. Rất có ý chí, sau này con cũng sẽ thành công như mẹ con, không, còn hơn thế.

Bà nhìn Hương Vy rất kĩ, sau đó nói. Nguyễn Hoàng Anh thấy mẹ mình cũng quý mến Hương Vy, rất vui vẻ.

- Mẹ nói đúng, Vy rất thông minh.

Hương Vy nhìn người phụ nữ đang ngồi trên xe lăn, ánh mắt bà lan toả trầm buồn. Đôi mắt quá đỗi mệt mỏi, như thể phải chịu đựng thứ gì đó quá lâu rồi.

- Bà không khoẻ sao? Con có thể giúp gì cho bà không?

Giọng nói thanh thoát của Hương Vy vang lên, không chút lạnh lùng, nhẹ nhàng hỏi.

Rose nhìn đôi mắt kia, chợt như hồi tưởng, ngày đó mình ngồi bó gối trong góc phòng. Cô gái nhỏ Thiên Hương đến bên cạnh, cũng nhẹ nhàng như vậy.

Bà đưa tay khẽ chạm vào gương mặt nhỏ nhắn kia.

- Có Thiên Hương, không sao rồi, tốt rồi.

Cả Nguyễn Hoàng và Nguyễn Hoàng Anh đều ngạc nhiên, Trần Thiên Hương có ảnh hưởng sâu sắc đến Rose như thế sao? Có những người, khi họ lún sâu trong khó khăn không đường ra, có người đến cùng họ, giúp họ đi qua khó khăn đó, người đó nhất định sẽ là dấu ấn mãi mãi không thể quên trong lòng họ. Giống như Trần Thiên Hương đã đến trong lúc Rose gặp khó khăn nhất.

Khi mới tới Việt Nam, Nguyễn Hoàng quá bận bịu với công việc, đi làm từ sáng tới tối, một mình Rose trong căn nhà đó, không biết ngữ pháp, ngay cả đi ra ngoài dạo cũng không dám, cả ngày chỉ lủi thủi trong nhà. Nếu Trần Thiên Hương không đến, chính bản thân mình có lẽ bị trầm cảm. Rose thầm nghĩ.

Sau một lúc lâu nói chuyện. Nguyễn Hoàng Anh xin phép đưa Hương Vy về nghỉ ngơi. Rose nhìn cô bé bằng ánh mắt nuối tiếc.

- Ngày mai con lại đưa Vy sang chơi với Rose mà.

Hương Vy nhìn người bà, đôi mắt kia cứ xoáy sâu vào tâm trí cô. Không tự chủ mà kéo kéo tay Nguyễn Hoàng Anh.

- Dì Ann, đêm nay con có thể ngủ cùng bà không?

Nguyễn Hoàng Anh ngạc nhiên, Hương Vy chẳng bao giờ ngủ cùng ai, ngay cả Trần Thiên Hương và Vũ Hương Ly muốn ngủ cùng nó cũng từ chối. Lần này lại chủ động muốn ngủ cùng Rose. Chuyện này rất là đặc biệt.

Cô nhìn Rose, ánh mắt bà trở nên vui vẻ.

- Vậy. Ừ, để dì gọi điện thoại nói cho bà Hiền.

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!