Chương 39: Chap 39

Trần Thiên Hương trở về công ty, tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo mới vào. Sau đó mới trở về nhà.

Khi cô trở về nhà đã khá muộn, Vũ Hương Ly vẫn đang ngồi trên ghế sofa giữa phòng khách chờ. Vừa nghe tiếng cửa mở, Vũ Hương Ly chắc chắn là Trần Thiên Hương, liền chạy ngay đến bên cạnh.

– Sao? Chị đi ăn với bố mẹ vui không?

Vũ Hương Ly mỉm cười, ân cần hỏi, Trần Thiên Hương nặn ra một nụ cười.

– Tốt, bố mẹ lâu không gặp nên nói rất nhiều chuyện, nói nhiều quá nên quên cả thời gian, mãi đến bây giờ mới về được.

Trần Thiên Hương nói dối trôi chảy, việc tối nay làm sao tính là vui vẻ cùng tốt đẹp được chứ? Cô đành nói dối Vũ Hương Ly, nếu để cô ấy biết sẽ suy nghĩ nhiều lắm. Cô không muốn như thế. Nhưng Trần Thiên Hương không biết, hôm nay Vũ Hương Ly cũng đã nói dối cô một lần, vậy là trong cùng một buổi tối, cả hai đều nói dối nhau. Nhưng tất cả đều là vì muốn tốt cho đối phương.

– Vậy tốt, chị ăn tối no chưa?

Trần Thiên Hương chợt nhớ, cô đã ăn được gì đâu, đã xảy ra màn cãi nhau rồi, cho nên bây giờ bụng trống rỗng, để qua đêm thật không tốt, Trần Thiên Hương bao giờ cũng đối đãi bản thân rất tốt.

– Mải nói chuyện, chị chẳng ăn được mấy, em đã ăn chưa? Ăn cùng chị nhé.

– Được, để em đi úp mì.

Vũ Hương Ly cười tươi, chạy nhanh vào trong bếp, Trần Thiên Hương bỏ áo khoác ngoài, cũng nhanh chóng theo sau.

Trần Thiên Hương ngồi trên ghế, chăm chú nhìn người kia lượn qua lượn lại như con ong mật, cũng buồn cười, chỉ làm có hai bát mì, có cần bận rộn như vậy không. Vũ Hương Ly đem hai bát mì đặt trên bàn, đẩy một bát về phía Trần Thiên Hương, kiêu ngạo hất cằm.

– Ăn hết không còn một sợi nào cho em.

Sau đó không khách khí liền ngồi xuống ăn mì. Cũng không hiểu sao vừa nãy một mình ăn cơm chẳng có cảm giác ngon gì cả, bây giờ ngồi ăn bát mì gói với Trần Thiên Hương, lại cảm thấy ngon kì lạ, cho nên mới nói, ăn ngon còn tuỳ thuộc vào thời gian, không gian, và đặc biệt là người cùng ăn. Ăn cùng với người yêu, rất ngon miệng phải không nào.(Sự thật nó là vậy đấy các bạn :(.)

Trần Thiên Hương cũng nhiệt tình ăn mì, thật sự rất ngon, không biết có phải do đói hay không. Cô cũng tự nhiên nghĩ, từ khi ở cùng với Vũ Hương Ly, tần suất mình ăn mì gói càng ngày càng tăng.

– Mì ai nấu mà ngon thế Hương nhỉ?

Vũ Hương Ly ăn hết mì, lại thò đũa sang bát Trần Thiên Hương, rất tự nhiên gắp mì về bát mình ăn tiếp, vừa gắp vừa hỏi.

– Này, mì của chị mà.

Trần Thiên Hương nhìn thấy mì trong bát bị gắp mất, không chịu thua kém thò đũa sang gắp lại, nhưng lại chậm tay hơn, tất cả đều người kia ăn rồi. Vũ Hương Ly trong miệng vẫn còn mì, vừa ăn vừa nói.

– Nhưng mà em ăn rồi, giỏi thì sang mà đòi.

Sau đó lè lưỡi làm mặt quỷ trêu ngươi Trần Thiên Hương. Giám đốc hơi nhíu mày, không thể để thua như thế được. Em đã dám trêu ngươi, đừng trách chị giở trò.

Nghĩ đến liền đứng dậy khỏi ghế, đi sang phía Vũ Hương Ly ở đối diện, liền một mạch, kéo cổ người kia vào hôn lên môi, lưỡi trơn nhanh nhẹn tách môi Vũ Hương Ly ra, đưa vào trong miệng người kia khuấy động, đem toàn bộ mì chuyển về phía mình, sau đó tách môi ra. Trần Thiên Hương rất tự nhiên nhai mì vừa cướp về. Vũ Hương Ly không thể ngờ được Trần Thiên Hương làm cái trò này, tự nhiên cảm thấy hơi ghê ghê.

– Giám đốc, chị bẩn quá.

Sau đó đánh vào người Trần Thiên Hương. Khuôn mặt nhăn nhúm lại, chạy nhanh đến rót một cốc nước lọc, uống hết sạch.

– Sao? Bẩn á, chị còn không thấy bẩn thì thôi em ngại cái gì.

Trần Thiên Hương ôm bụng cười, nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Vũ Hương Ly thật buồn cười mà.

– Còn cười? Sở thích biến thái.

Vũ Hương Ly vẫn chưa hết bất ngờ, không tưởng tượng được cô gái trắng trẻo, thanh nhã như Trần Thiên Hương nghĩ ra được cái việc này, càng ngày Trần Thiên Hương càng mất hình tượng mà.

– Cái gì? Ai biến thái?

– Chị chứ ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!